Tận Thế: Tích Trữ Vài Tỷ Hàng Hoá Nuôi Vua Thây Ma

Chương 3: Không gian thăng cấp (1)

Ở đầu dây bên kia, Hướng Thần không nhận ra sự khác thường của cô, còn nói chuyện một cách đầy lý lẽ: "Tay anh bị thương lúc chơi bóng rổ, mấy ngày nay không thể dính nước. Có mấy bộ đồ bẩn, em giặt giúp anh đi!"

Bảo là giúp nhưng trong lời nói chẳng có ý tứ xin xỏ nào mà giống như đang ra lệnh hơn.

Những cái cớ như thế này, Nhan Tiếu đã nghe vô số lần.

Nào là có việc bận không có thời gian giặt đồ, tay bị thương không thể giặt đồ, cảm lạnh không giặt đồ được, đồ mới mua quá đắt phải giặt tay cẩn thận nhưng anh ta giặt không tốt nên không thể giặt đồ...

Khi còn thích Hướng Thần, bất kể anh ta làm gì cũng đều đúng trong mắt cô, lời anh ta nói cô chưa từng nghi ngờ. Mỗi lần như vậy, cô đều nghiêm túc giặt sạch quần áo rồi đem trả lại.

Những năm đại học, cô chạy vạy lấy nước, đưa trà cho Hướng Thần, làm chân chạy vặt, làm "liếʍ chó", làm bảo mẫu nhỏ...

Bây giờ nghĩ lại, Nhan Tiếu hận bản thân đến nghiến răng. Đàn ông tốt trên đời nhiều vô số kể, sao cô lại thích cái thứ này chứ? Tìm một con chó còn tốt hơn tìm anh ta!

Cô dứt khoát từ chối: "Tôi không có thời gian, anh tự giặt đi, hoặc mang ra tiệm giặt khô."

Đây là lần đầu tiên Hướng Thần bị từ chối. Anh ta sững người, cau mày, giọng đầy tức giận: "Sao được? Quần áo của anh cái nào cũng mấy nghìn tệ, lỡ giặt hỏng thì sao? Hơn nữa, tiệm giặt khô sao có thể sạch bằng em giặt?"

"Vậy anh tìm người khác giặt đi, dù sao tôi không rảnh."

Giọng Hướng Thần nghiêm nghị, đầy khó chịu nói: "Nhan Tiếu! Hôm nay em bị làm sao vậy? Sao nói chuyện gay gắt thế?"

Nhan Tiếu không muốn đôi co, lập tức cúp máy.

Ngay sau đó, tin nhắn WeChat bật ra.

[Hướng Thần: Cúp máy của anh?]

[Hướng Thần: Nhan Tiếu, anh cảnh cáo em, nếu em không xin lỗi, cả đời này đừng mong nói chuyện với anh nữa!]

Cùng lúc đó, điện thoại reo lên, là Tưởng Toa Toa gọi tới.

"Tiếu Tiếu, tớ nghe nói cậu cãi nhau với Hướng Thần? Lại giận dỗi gì nữa vậy?"

"Cậu đừng kích động! Hướng Thần mới bắt đầu có cảm tình với cậu, cậu thích anh ấy lâu như vậy rồi, đừng để công sức đổ sông đổ bể. Để tớ an ủi anh ấy trước, cậu mau đến xin lỗi đi, chuyện này coi như xong."

Nhan Tiếu siết chặt điện thoại, cười lạnh: "Tôi cãi nhau với anh ta chưa đến một phút, sao cậu biết nhanh vậy? Đừng nói với tôi là hai người vẫn luôn ở cạnh nhau đấy."

Tưởng Toa Toa sững sờ: "Tiếu Tiếu, sao cậu lại nghĩ như vậy? Tớ chỉ tình cờ gặp anh ấy thôi, chúng ta là bạn tốt mà, tớ sẽ không hại cậu đâu."

Không hại? Hại không ít mới đúng!

Nhớ lại kiếp trước, mỗi lần cô vừa quyết tâm từ bỏ Hướng Thần thì ngay sau đó Tưởng Toa Toa liền xuất hiện an ủi cô và khuyên cô kiên trì. Hóa ra hai người họ đã lén lút qua lại với nhau từ lâu, một mặt cười cợt cô, mặt khác thản nhiên hưởng thụ sự hy sinh của cô.

Đúng là "bạn thân tốt" mà!

Tưởng Toa Toa vừa nói vừa nghẹn ngào như sắp khóc: "Tiếu Tiếu, cậu phải tin tớ, tớ thật sự coi cậu là người bạn thân nhất, tớ chỉ mong cậu được hạnh phúc mà thôi..."

Nhan Tiếu không lên tiếng.

Nói đến đây, Hướng Thần ở bên cạnh nghe mà thấy khó chịu, giật lấy điện thoại mắng lớn: "Nhan Tiếu, hôm nay em uống nhầm thuốc à? Toa Toa có lòng khuyên em, vậy mà em còn..."

"Tút... tút tút..."

Điện thoại bị cúp máy.

Hướng Thần giận dữ trừng mắt nhìn màn hình.

Vài giây sau, anh ta bình tĩnh lại, lạnh giọng nói: "Được lắm, Nhan Tiếu, cứ chờ đó!"

Ở đầu dây bên kia, Nhan Tiếu suy nghĩ một lúc rồi quyết định không chặn liên lạc của cả hai người bọn họ.

Không phải vì cô muốn quay lại, mà là cô có kế hoạch khác.

Bây giờ còn là xã hội pháp trị, cô không thể làm gì được. Nhưng một tháng sau, khi tận thế ập đến, chắc chắn cô sẽ khiến cặp đôi trai tồi gái tệ này phải trả giá.

...

Sau khi ổn định cảm xúc, cô bắt đầu kiểm tra dị năng trong cơ thể.

Dường như cảm nhận được điều gì đó, Nhan Tiếu sững sờ, cố gắng điều khiển bản thân tiến vào không gian.

Quả thật, giây tiếp theo, cô xuất hiện trên một khoảng đất trống.

Xung quanh bị bao phủ bởi làn khói đen dày đặc, khét lẹt đến khó chịu, tầm nhìn cũng bị che khuất. Cô chỉ có thể lờ mờ thấy cảnh tượng hỗn độn khắp nơi. Có lẽ những vật tư cô từng cất giữ trước kia đã bị nổ tan tành.