“Hôm qua tớ ngồi buôn chuyện với cậu ấy thì cậu ấy bảo hôm nay đi học gì ấy.” Chu Duyệt Linh vừa nghịch điện thoại vừa nói.
Trần Thi Nhã bèn hỏi: “Học gì cơ?”
“À quên gia sư, cậu ấy đi làm gia sư đó. Trước Quốc khánh bọn mình về nhà hết nhưng chỉ có mỗi Y Tình là ở lại trường. Lúc đó cậu ấy đã bắt đầu nhận dạy kèm rồi. Các cậu biết không? Trong kỳ nghỉ bảy ngày, cậu ấy chỉ nghỉ đúng một ngày thôi đấy!”
Trương Hiểu Ngư tròn mắt ngạc nhiên: “Nhanh vậy ư? Mới khai giảng hơn một tháng mà cậu ấy đã đi dạy rồi á?”
Nói xong cô không khỏi thán phục. Bản thân cô đến giờ còn đang loay hoay thích nghi với thân phận sinh viên, trong khi người ta đã bắt đầu kiếm rồi.
“Tớ cũng rất nể cậu ấy. Cậu ấy tự lập nhỉ.” Chu Duyệt Linh không biết cô ấy đi làm gia sư là vì muốn rèn luyện bản thân hay do cần tiền sinh hoạt. Dù đã là bạn cùng phòng hơn một tháng nhưng bọn họ vẫn chưa thân nhau tới nỗi tâm sự mọi chuyện cho nhau nghe. Nhưng một người như vậy thật sự đáng khâm phục.
Sau khi trò chuyện một lúc, ai nấy lại quay về với công việc riêng của mình. Trương Hiểu Ngư mở Wechat, đoạn hội thoại với mẹ vẫn dừng ở tin nhắn hỏi cô đã đến trường an toàn chưa. Cô bỗng thấy thật ấm áp. Lướt lên trên một lúc thì hết. Chiếc điện thoại này là món quà bố mẹ mua tặng cô hồi hè nên cô cũng chưa dùng được bao lâu.
Đến trưa Hạ Y Tình không về. Nhắn tin hỏi thì cô ấy bảo phải đến chiều mới xong nên ba người họ đi ăn với nhau trước.
5 giờ chiều.
Kẽo kẹt.. Cửa phòng mở ra, Hạ Y Tình bước vào và nói: “Tớ về rồi đây!”
“Cuối cùng cũng thấy cái mặt cậu rồi! Xa nhau nửa ngày mà nhớ muốn chết.” Chu Duyệt Linh lao tới ôm chầm lấy cô bạn cùng phòng.
“Có cần làm màu vậy không?” Hạ Y Tình bật cười rồi giơ túi đồ trong tay lên: “Tớ mua ít đồ ăn vặt này, các cậu xem có thích gì không.”
“Ôi ôi Y Tình, cậu thật tốt với bọn tớ quá! Yêu cậu chết mất!” Chu Duyệt Linh phấn khích bày tỏ lòng biết ơn bằng một tràng reo hò.
Trương Hiểu Ngư cũng không khách sáo, cô tiện tay cầm lấy một hộp thạch trái cây vị cam.
Các bạn cùng phòng ký túc xá của cô rất dễ thương. Ai mua đồ ăn vặt hay hoa quả gì cũng sẻ phần cho nhau.
Chu Duyệt Linh nghe thấy tiếng điện thoại của Hạ Y Tình nên tò mò thò đầu qua nhìn: “Y Tình xem gì mà chăm chú thế? Quào, cậu cũng xem livestream à?”
Nghe vậy Trương Hiểu Ngư và Trần Thi Nhã cũng hiếu kỳ ghé mắt vào màn hình. Trong phòng bọn họ người thì thích xem phim, người mê show giải trí, kẻ đắm chìm trong game, nhưng trước giờ chưa ai có hứng thú với livestream cả.