Đối với Trương Hiểu Ngư mà nói thì không có gì khổ sở hơn việc phải leo cầu thang mỗi ngày!
Cô thấy cuộc sống đại học khá ổn, hơn một tháng trôi qua đủ để cô dần thích nghi với môi trường mới. Nhưng có một điều duy nhất khiến cô phải than trời thán đất đó là ký túc xá của cô lại nằm tận tầng 7!
Thang máy ư? Đừng mơ! Mỗi ngày tự dựa vào đôi chân đáng thương này mà leo lên.
“Rốt cuộc chúng ta đã gây thù với ai vậy chứ? Sao lại bị phân vào ký túc xá tầng 7 thế này? Cả toà nhà chỉ có đúng 7 tầng, và chúng ta lại là những đứa xui xẻo nhất!” Chu Duyệt Linh than vãn khi nhìn lên những bậc thang dài bất tận trước mặt. Cô ấy thậm chí còn mường tượng được cảnh mình thở hồng hộc như trâu trước cửa phòng ký túc xá nữa kìa.
Trần Thi Nhã thì chỉ biết cười bất lực: “Không phải tụi mình thì cũng là người khác ở đây thôi. Cậu cứ coi như đây là hoạ phúc khó lường đi. Biết đâu chúng ta lại may mắn theo cách khác thì sao?”
“Thi Nhã, cậu nhìn đời lạc quan thật đấy. Thôi chúng ta cứ nhanh nhanh về phòng đi, xong sớm thì nghỉ sớm.” Trương Hiểu Ngư thở dài. Oán giận cũng chẳng có ích gì, dù sao cũng đâu có đổi ký túc xá được, về phòng sớm chút thì còn có thời gian nghỉ ngơi.
“Các chị em, tớ lên trước nhé! Lên rồi mở cửa cho mọi người.”
Chu Duyệt Linh nói xong thì vào việc ngay, cô ấy bước những bước thật dài.
“Đi thôi. Hiểu Ngư.”
“Ừm.”
Có lẽ do đã quen với việc leo lên leo xuống hằng ngày nên dù phải trèo bảy tầng tới phòng 709, ngoài việc thở dốc và chân mỏi ra thì các cô vẫn ổn.
Đúng như lời hứa, cửa phòng đã được mở sẵn, còn Chu Duyệt Linh thì đang ngồi ở trên ghế, áo khoác vắt sau lưng. Nghe thấy tiếng động, cô ấy quay đầu lại nhìn: “Ồ, hai cậu cũng lên rồi à?”
Trương Hiểu Ngư là người vào trước vì chỗ của cô gần cửa hơn: “Cậu đi nhanh thật đấy, tớ với Thi Nhã ở phía sau chả thấy cậu đâu luôn.”
“Không không không.” Chu Duyệt Linh vội vàng lắc đầu: “Tớ chỉ lên trước các cậu một chút thôi.“
Ký túc xá của họ có bốn người, được bố trí theo kiểu giường trên bàn dưới rất điển hình. Trần Thi Nhã ngồi ở góc trong cùng, lúc này vừa uống một ngụm nước vừa nói: “Cảm ơn nhé bạn hiền. Nhờ cậu về trước mở cửa mà tớ đỡ phải lục túi tìm chìa khoá, phiền chết đi được.”
“Ka ka, không cần cảm ơn đâu, tớ thích làm người đi đầu mà!” Chu Duyệt Linh cười ngây ngô, tựa lưng vào ghế. Khuôn mặt cô ấy vốn hơi bầu bĩnh, cười lên lại càng trông đáng yêu hơn.
Trương Hiểu Ngư liếc nhìn chiếc giường duy nhất còn trống: “Y Tình hình như có việc nhỉ, không biết trưa nay cậu ấy có về không.”
Lúc sáng cả bốn người vẫn đi học cùng nhau, nhưng khi tan học thì Hạ Y Tình đã rời đi trước nên chỉ có ba người họ về ký túc xá.