Cô không biết 14 đã làm cách nào nhưng rõ ràng, một người đã chết như cô lại có thể từ mặt đất bò dậy như chưa có chuyện gì xảy ra.
Không ai phát hiện ra điều gì bất thường. Quả thực… có hơi quỷ dị.
Tuy nhiên, 14 không bắt cô lập tức nhận nhiệm vụ.
Nó nói rằng, để có thể thực hiện giao dịch vận mệnh, thì phía bên kia cũng phải có nhu cầu. Không phải ai cũng có thể tùy tiện thực hiện trao đổi.
Và như vậy, một hành trình mới bắt đầu.
Hiện tại, Tô Tân đang trong trạng thái "nợ trước trả sau".
Nói cách khác, cô đang dùng tuổi thọ từ những nhiệm vụ tương lai để duy trì sự sống ở hiện tại.
Cô từng hỏi Hệ Thống 14:
"Nhỡ đâu tôi thất bại, không hoàn thành nhiệm vụ thì sao? Chẳng phải mấy người mất trắng à?"
14 cười lạnh.
[Nếu cô thất bại, thì sẽ chết tan xương nát thịt. Hay nói cách khác, cô sẽ được trải nghiệm... hai kiểu chết khác nhau.]
“Không có nếu!”
Khi đó, Tô Tân dứt khoát nói với nó như vậy.
…
[Đang truyền tống đến vị diện…]
[Xác định thân phận giao dịch giả…]
[Đông lạnh thế giới thực…]
[Nhiệm vụ bắt đầu!]
Khi Tô Tân mở mắt ra, trước mặt cô là một cô gái trẻ trong trang phục cổ đại.
Cô gái ấy có đôi mắt sáng rực, xinh đẹp nhưng gương mặt lại tràn đầy ưu sầu.
“Nương tử chính là quý nhân nô gia đang chờ sao?”
Cô gái lên tiếng, giọng nói dịu dàng nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ hưng phấn.
Tô Tân liếc nhìn mình áo da quần da đen tuyền, cool ngầu không khác gì một tay sát thủ thời hiện đại. Một phong cách hoàn toàn lệch pha với người trước mặt.
Cô bình thản gật đầu:
“Phải, là ta. Sau khi tiếp nhận ký ức của ngươi, ta sẽ biết tất cả. Giờ thì, nguyện vọng của ngươi là gì?”
Cô gái lập tức nắm tay lại, ánh mắt tràn đầy tham vọng.
“Ta muốn trở thành đệ nhất hoa khôi! Muốn để cả bốn nước công nhận ta là mỹ nhân đẹp nhất!”
Nói xong, cô ta nhìn Tô Tân bằng ánh mắt như đang nhìn một món bảo vật quý giá.
Rồi, không chờ thêm một giây nào, cô ta cong môi cười khẽ:
“Thân thể này xin nhờ quý nhân. Nô gia xin cáo lui.”
Dứt lời, cô gái tan biến vào không khí.
…
Tô Tân mở mắt ra lần nữa.
Trước mặt cô là một tấm gương đồng, phản chiếu hình ảnh mờ mờ ảo ảo.
Trong gương phản chiếu hình ảnh một cô gái xinh đẹp với đôi mày lá liễu cong vυ't.
Nhưng ánh mắt của cô lại mang theo một nét lạnh lẽo kỳ lạ, hoàn toàn không ăn nhập với gương mặt yêu kiều kia.
Tô Tân chớp mắt, hỏi ngay:
“14 gia, nguyện vọng của giao dịch giả là gì? Trở thành đệ nhất mỹ nhân của bốn nước á?”
[Chính xác, ký chủ đại nhân.]
Tô Tân: “… Cái quái gì vậy?”
Cô cứ tưởng nhiệm vụ đầu tiên sẽ là kiểu nằm vùng, báo thù, thăng cấp hoặc ít nhất cũng phải liên quan đến đánh nhau, gϊếŧ chóc mấy thứ đó với cô mà nói chẳng khác nào chuyện cơm bữa.
“Thế quái nào lại thành cuộc thi hoa hậu???”
“14, rốt cuộc tiêu chí chọn giao dịch giả của các ngươi là gì thế?”
[Ký chủ đại nhân, xin hãy cố gắng hết sức! Hệ thống 14 mãi mãi là chỗ dựa tinh thần vững chắc của ngài!]
Tô Tân: “… Cút.”
Cô hít sâu, cố lấy lại bình tĩnh, rồi hỏi tiếp:
“Thế người đẹp nhất bốn nước hiện tại là ai?”
[Để tôi tra một chút… Đã có kết quả! Đó là Nữ hoàng Cù Phi Khinh của Cù Lưu Quốc.]
Tô Tân nheo mắt:
“Tôi với cô ta chênh lệch thế nào?”
[Khác nhau một trời một vực.]
Tô Tân: “…”
Còn chưa bắt đầu mà đã muốn bỏ cuộc rồi.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Bên ngoài có người nhẹ giọng gọi:
“Cô nương, đã đến giờ rửa mặt chải đầu. Mụ mụ đang đợi ngài.”