Khi Đại Lão Max Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ

Chương 3

Còn dưới vực thì hoàn toàn khác, tựa như hai thế giới, hoa cỏ cây cối đều là màu đỏ đen mà trong ký ức của nguyên chủ chưa từng thấy, trông không giống thực vật bình thường, trên mặt đất cách đó không xa có vài bộ xương khô không còn nguyên vẹn, trông có vẻ hơi đáng sợ, ngay cả những tảng đá trên mặt đất cũng bao phủ một luồng khí tức màu đen, khắp nơi đều lộ ra sự bất tường và sát khí.

Bây giờ Cố Diệp Phong chỉ biết tên nhân vật chính là Mặc Linh Nguyệt, còn lại thì không biết gì cả, muốn tìm một người mà chỉ biết tên thì không dễ, dù sao thì cũng không thể tìm thấy ở dưới vực này.

Cho nên việc cấp bách nhất bây giờ là phải ra khỏi đây trước đã.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên mây mù bao phủ trên đỉnh đầu, căn bản là không nhìn thấy điểm cuối, có thể đoán được vách đá rất cao, khả năng lên trên được từ chỗ này không lớn lắm, vẫn nên tìm xem có lối ra nào khác không đã.

Cố Diệp Phong nhìn xung quanh, nơi cậu rơi xuống là một tảng đá đen sì, trên đá thì không thể mọc cỏ, cỏ ở bên trái cậu dường như bị đè bẹp, héo úa, hơn nữa trên đám cỏ màu đỏ sẫm còn dính không ít vết máu, tựa như từng có sinh vật nào đó tha con mồi đi qua đây.

Còn tại sao lại có thể nhìn thấy vết máu trên đám cỏ màu đỏ sẫm, chủ yếu là vì mũi cậu thính nên có thể ngửi thấy mùi máu tanh, sinh vật đó dường như mới rời đi không lâu.

Cậu nhìn đám cỏ, do dự hai giây rồi quyết định đi theo hướng này, hướng có sinh vật dù sao cũng tốt hơn hướng không có sinh vật, biết đâu lại là yêu thú đã khai mở linh trí thì sao?

Thổ dân ở dưới vực chắc chắn hiểu rõ về vực này hơn là một người ngoài như cậu.

Cố Diệp Phong đi về phía bên trái, vừa mới bước lên đám cỏ, cậu đã rụt chân lại.

Cậu nhìn đám cỏ màu đỏ sẫm như sống lại mà kinh ngạc, thế mà đám cỏ này lại sống!

Vừa lúc chân cậu chạm vào đám cỏ, đám cỏ đã quấn lấy, nếu cậu đoán không nhầm thì đám cỏ này chắc chắn muốn ăn thịt cậu!

Sinh vật gì đó đi qua để lại vết máu trước đó có lẽ cũng không phải là con mồi bị cắn, mà là máu của sinh vật đó bị đám cỏ cắn.

Cố Diệp Phong nhìn theo hướng đám cỏ đổ xuống rồi lấy thanh kiếm của nguyên chủ từ trong túi đựng đồ ra.

Thanh kiếm này không phải là kiếm tốt mà là do môn phái phát trực tiếp, đệ tử nào cũng có một thanh, kể cả đệ tử ngoại môn.

Cậu cầm kiếm rồi trực tiếp truyền linh lực vào sau đó chém về phía đám cỏ màu đỏ sẫm, khoảnh khắc kiếm chém đứt đám cỏ, chất lỏng màu đỏ tươi như máu người chảy ra, hơn nữa nó như biết đau mà liên tục né tránh.

Mặc dù chất lỏng chảy ra trông giống máu người nhưng không hề có mùi máu tanh, ngược lại còn có mùi thơm thanh mát của cỏ cây.

Cố Diệp Phong sống hơn nửa đời người, lần đầu tiên cậu thấy loại cỏ còn biết né tránh như vậy, cảm thấy rất kỳ lạ, cậu cầm kiếm cố ý chém trái chém phải.

Tốc độ không nhanh, cho cỏ đủ thời gian để né tránh.

Đám cỏ màu đỏ sẫm né tránh thanh kiếm trái phải, cuối cùng có vẻ như bị chém phiền quá, một đám cỏ lớn trực tiếp chui xuống đất, mất hút.

Để lại một mảnh đất đen trơ trọi, như thể bị thứ gì đó lột sạch lớp da.

Mà điều này cũng có nghĩa là đám cỏ trước đó có dấu vết bị thứ gì đó đè bẹp cũng mất hút.