Giông

Chương 2

Suốt quãng đường về nhà, thằng Nhân hết kể thằng Huy lớp 5/6 nhìn tôi xinh xắn như con gái, suốt ngày cứ đi đồn với đám bạn nó tôi là vợ nó.

Rồi thằng Nhã lớp 8/2 đánh nhau với thằng Nguyên cùng lớp chỉ vì thằng Nguyên phát hiện thằng Nhã cũng thích tôi.

Con bé Diệu hồi mẫu giáo suốt ngày cứ muốn ngồi gần tôi, thằng Nhân cũng nhớ.

Quá trình phát triển từ tiểu học đến trung học phổ thông của tôi, có vẻ như thằng Nhân còn biết rõ hơn tôi rất nhiều.

"Khoan khoan, mày không thấy kỳ lạ hả? Tao là con trai mà, sao lại giống như cả đám tranh giành một cô gái vậy?"

"Lạ cái gì, thời đại mới tới bây giờ. Trong mấy cái phim gì đó... người ta hay nói tình yêu không phân biệt đối xử gì hả."

Tôi sửa lại: "Không phân biệt tuổi tác, màu da, giới tính... nhà làm phim có gan học theo nước ngoài, nhưng trong nước xu hướng vẫn chưa thay đổi, định kiến xã hội còn khắt khe, cho dù tao hay bạn nam nào có đẹp như con gái thì cũng không thể coi là nữ mà cho tự do kết hôn hay yêu đương được."

Cũng không hiểu nó có chịu nghe không, nhưng thằng Nhân đã lảng sang chuyện khác, nó cũng không biết ngại là gì mà nói.

"Vậy thì mày là nữ chính ngôn tình, còn tao là tổng tài vai chính, kiểu gì thì mày cũng thuộc về một mình tao thôi."

Có lẽ nó muốn nói, có tiền là có tất cả. Năm này thịnh hành mấy cái phim gia đình hào môn yêu đương vượt giai cấp, lúc nào đi học về bọn tôi không phải coi đâu. Chỉ có nhà tôi thì không được xem, ba mẹ tôi chê bai họ chiếu mấy cái phim vớ vẩn, suốt ngày dạy yêu đương nhăng nhít không có giá trị giáo dục.

"Lậm phim hả mày, nói chuyện nghe mắc ói quá. Học chuyên văn như tao cũng không dám mở miệng nói mấy câu sến súa như mày."

Thằng Nhân cũng không quan tâm, nó thấy tôi đi bộ cũng thở hơi lên. Nó liền dứt khoát kéo cái balo của tôi sang vai mình, nhẹ nhàng như bông mà vác lên phía trước ngực.

"Ngày mai ba tao mua cho tao cái xe đạp, tao qua chở mày đi học."

"Vậy khi nào tao mua xe tao cũng chở lại mày cho huề."

"Cái thân ốm yếu đừng có cố gắng quá, không chừng mày sẽ lập được kỷ lục mới, người duy nhất trên thế giới chạy xe đạp cũng đổ bệnh."

"Sao mày biết không có người thứ hai?"

"Thì tao biết mày thứ nhất là được rồi, người khác kệ họ."

Bình thường bọn tôi đều đi bộ, nhà hai đứa cũng cách không quá xa trường. Lên cấp ba lại khác, bài vở nặng mỗi ngày vác balo đi học không khác gì Ngộ Không nằm dưới Ngũ Hành Sơn, ba thằng Nhân sợ nó bị nặng rồi không cao lên được, đạp xe đạp lại khác, còn có thể giúp tăng chiều cao.

Nhà chỉ cách nhau cái chợ, nhưng môi trường sống của bọn tôi như hai thế giới.

Ba Nhân làm thầu xây dựng suốt ngày không ở nhà, còn mẹ nó bán trái cây ở ngoài chợ, thằng Nhân nhờ vậy mà gặp gỡ nhiều người, nói chuyện cũng thoải mái hơn tôi.

Ba mẹ tôi đều là giáo viên, về trễ không có lí do, học tập thành tích không tốt, ăn nói cẩn thận lễ nghĩa... đều phải để ý từng ly từng tí, nói sai một từ gì đó dù không quan trọng đi nữa cũng sẽ bị sửa lưng không nể nang đang ngay bữa ăn cơm gì cả.

Sống càng cẩn thận luôn cần nhìn sắc mặt người khác, sống cần bảo vệ danh dự của gia đình, người trong nhà với nhau cũng phải cẩn thận từng lời ăn tiếng nói... tôi thà là mình không nói chuyện nữa cho an toàn.

Có lẽ vì thế tôi càng rút bớt đi cảm giác tồn tại của mình trong gia đình. Tính tình tôi cũng không cởi mở, tôi học cách cười trong giao tiếp nhiều hơn là vui vẻ thực sự.

Có khi tôi cảm thấy sống cũng đủ mệt mỏi rồi...