Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Mở Đầu Là Phần Thưởng Công Viên Giải Trí

Chương 4: Khiêu vũ cùng rắn (2)

Ngày thứ tư.

Chỉ riêng việc lên bờ đã tiêu tốn không ít thời gian của An Tự.

Anh quét mắt nhìn thời gian sinh tồn còn lại của mình: 45 giờ 34 phút.

Bây giờ, mặt trời sẽ lặn trong chưa đầy ba tiếng nữa, thời gian chuẩn bị cho anh không còn nhiều.

Dù vậy, anh vẫn không hối hận khi chọn con đường xa hơn để lên bờ.

Nhưng khán giả trong phòng livestream thì không nghĩ vậy...

[Nhìn lại thời gian mặt trời lặn, còn hơn hai tiếng nữa thôi, vậy mà streamer mới vừa lên bờ, tối nay ngủ đâu, ăn gì? Có kịp chuẩn bị không?]

[Nếu không đi đường vòng thì ít nhất cũng tiết kiệm được hơn nửa tiếng rồi]

[Không vòng đường khác thì có khi lại giống Tô Nghiêm Túc bên kia.]

[Cái này cũng tùy vào vận may nữa, Tô Nghiêm Túc chẳng qua là xui bị sóng đánh vào bãi đá, chứ nếu không thì cũng không đến nỗi uống nước sặc sụa như vậy]

[Đúng là cho dù có khuyên can thì cũng khó mà lay động được kẻ ngu muội.]

An Tự nhìn về phía phòng livestream, bình luận lướt qua không ngớt. Anh chỉ quét mắt một vòng, đáy mắt lộ ra chút giễu cợt.

Anh đã nhìn thấy quá nhiều kiểu người như thế này rồi. Dù có cảnh báo nghiêm khắc đến đâu, thậm chí dù ngay trước mắt có một bài học thực tế rõ ràng, những kẻ chưa từng trải qua tai họa và nỗi sợ hãi sẽ mãi mãi không nghiêm túc xem xét nguy hiểm, lại còn thích cười cợt mỉa mai như một thói quen.

Nhưng khi chính bọn họ đối diện với những mối đe dọa ấy, thì họ lại là những kẻ gào thét hoảng loạn to nhất.

Vì thế, anh chỉ lạnh nhạt nói:

"Sinh tồn nơi hoang dã là liên tục đưa ra lựa chọn. Bất kỳ một lựa chọn nào, dù chỉ sai lệch một chút, cũng có thể đẩy anh vào vực thẳm của cái chết."

Nói đến đây, khóe mắt anh bất chợt thoáng thấy một tia sáng chói lóa.

An Tự lập tức nhìn về phía khác của bờ biển, đôi mắt hơi nheo lại.

Ở khu vực mà anh đã cố tình tránh trước đó, ngay vùng nước nông gần bãi cát và bãi đá, dường như có thứ gì đó phản chiếu ánh sáng.

Anh nhạy bén nhướng mày, ngay sau đó xoay người bước nhanh về phía đó.

Vượt qua những tảng đá khá dốc, trước mắt anh hiện ra một đống mảnh vỡ trôi nổi của một con tàu đắm, mắc kẹt giữa các khe đá lớn. Nhưng nơi đó vẫn còn cách vị trí của An Tự vài mét chênh lệch độ cao.

Và thứ đã thu hút sự chú ý của anh chính là những mảnh thủy tinh vỡ trong đống đổ nát kia, lóe sáng phản chiếu ánh mặt trời.

Đôi mắt An Tự khẽ sáng lên, đúng như anh dự đoán!

"Ở nơi hoang dã, đặc biệt là gần biển, luôn có thể tìm thấy dấu tích của thế giới con người. Và những thứ trước mắt này chính là tàn tích của một con tàu đắm, có thể cung cấp cho tôi rất nhiều vật liệu hữu ích!"

[Ý anh ấy là gì? Định xuống dưới à?]

[Hả? Chỗ đó làm sao mà xuống được? Nhìn cũng phải cao hai ba tầng lầu! Còn chẳng có chỗ đặt chân nữa.]

[Nếu An Tự đã nói vậy, chắc chắn đã có cách.]

Giữa những lời bàn tán sôi nổi của bình luận, An Tự nhanh chóng quét mắt đánh giá xung quanh, ngay sau đó liền đạp lên các tảng đá vụn, bám vào khe hở giữa những phiến đá rồi bắt đầu trèo xuống.

Khoảng cách chỉ tầm mười mét, giữa những vách đá có rất nhiều kẽ hở do gió và nước biển bào mòn qua nhiều năm, đủ để anh đặt chân.

An Tự di chuyển vừa linh hoạt vừa cẩn trọng, chỉ mất vài phút đã xuống được bên dưới.

Nước ở đây chưa đến ngang hông, ánh nắng chiếu xuống làm mặt biển ánh lên sắc xanh biếc trong vắt.

Sóng biển liên tục đẩy những mảnh vỡ trôi dạt vào bờ, còn những vật nặng hơn thì lún xuống lớp bùn biển, có thể thấy rất rõ ràng.

Anh cẩn thận tiến lại gần, gạt những mảnh gỗ vỡ nổi trên mặt nước sang một bên.

Những con tàu đắm bị va đập vào đá ngầm thường vỡ vụn thành nhiều mảnh sắc nhọn, có thể dễ dàng gây trầy xước hoặc đâm rách da thịt, bị thương ở đây thì chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức.

An Tự giống như một con chuột tìm kho báu, hăng hái lặn lội giữa một kho tàng quý giá.

[Trời ạ, xuống thật kìa!]

[Đỉnh quá! Kỹ thuật điêu luyện thật mà! Tặng ngay một "trái tim nhỏ" x1 cho streamer!]

[Đúng là leo như "Người Nhện" luôn!]

[Tôi là một chiếc bánh nhỏ xin gửi "kẹo mυ'ŧ" x1]

An Tự vớt lên một đoạn dây thừng to và chắc chắn, hài lòng giơ lên khoe trong livestream:

"Chỉ riêng đoạn dây này thôi cũng đủ đáng giá để tôi mất công đến đây."

"Phần chưa bị ngâm nước vẫn có thể sử dụng, rất chắc chắn. Đầu còn lại đã ngấm nước biển, không rõ bị mục đến đâu, phải cẩn thận hơn, nhưng dù sao cứ thu lại trước đã."

Nếu có dao trên người, anh đã cắt đoạn cần thiết mang đi ngay rồi. Nhưng dây thừng ngấm nước thì vô cùng nặng.

Anh chỉ vào phần đầu dây được bện chặt, giọng nói nhanh gọn, giải thích rõ ràng:

"Nhìn chỗ này đi, đây là dây thừng được bện theo kiểu bốn sợi đan chéo, giúp nó chịu được lực tác động đột ngột. Một sợi dây to cỡ này hoàn toàn có thể chịu được trọng lượng của tôi."

Trong số các công cụ sinh tồn cơ bản ngoài trời, thứ An Tự yêu thích nhất ngoài dao rựa và dao găm chính là đá đánh lửa và dây thừng, độ hữu dụng của chúng là không thể bàn cãi.

Anh tiếp tục tìm kiếm, những mảnh kính từng phản chiếu ánh sáng khiến anh chú ý cũng được anh thu nhặt.

[Cảm giác như đang xem streamer đi mò cua bắt ốc ấy nhỉ ha ha.]

[An Tự có cái tên khác là "Tôi đi lượm rác ven biển."]

[Lần đầu tiên mới biết dây thừng trên tàu cũng có nhiều loại khác nhau, học thêm được kiến thức mới!]

[Có vẻ streamer thật sự rất hiểu biết đấy, nói chi tiết ghê!]

[Nhưng mà… lấy kính để làm gì nhỉ?]

Dường như đoán trước có người sẽ hỏi về công dụng của kính, An Tự nhặt lên một mảnh kính có cạnh tương đối mịn và diện tích lớn, giải thích:

"Những vật như thế này tuyệt đối không thể xuất hiện tự nhiên trong hoang dã, chính vì thế chúng dễ thu hút sự chú ý của tàu thuyền đi ngang qua. Đa số những vật phản quang đều là sản phẩm của con người."

"Quan trọng nhất là ánh sáng có thể truyền đi rất xa." An Tự liếc nhìn chiếc flycam đang lơ lửng trên không trung.

"Thực tế đã từng có trường hợp một người sử dụng tấm kính tự chế làm gương phản xạ, giúp thu hút tàu cứu hộ từ khoảng cách vài chục kilomet."

"Đừng coi thường đám rác rưởi mà con người tưởng chừng vô dụng này, cái chết và sự sống đôi khi chỉ cách nhau một bức tường."

Nói xong, anh thu lại ánh mắt, tiếp tục tìm kiếm những thứ có thể hữu ích.

[Tôi thề là thật luôn sao?]

[Chủ phòng nghiên cứu kỹ ghê.]

[Nhưng chẳng lẽ không ai thắc mắc tại sao mấy thứ này lại tập trung ở đây? Trùng hợp đến vậy à?]

[Tôi muốn nói lâu rồi, lại là kịch bản thôi chứ gì.]

[Kịch bản thì sao? Ít ra đầu tư kỹ, nhìn cũng thấy chân thật.]

[Đúng rồi, ghét thì đi chỗ khác đi.]

An Tự lại tìm được một mảng lớn lưới đánh cá cùng vài chai nhựa.

Khu vực xác tàu này đã bị anh lục soát gần hết, phần lớn đồ vật hoặc là đã bị nước biển ăn mòn mục nát, hoặc là đã chìm xuống đáy biển. Những gì anh có thể tìm thấy phần lớn là thứ còn mắc kẹt trên đống xác tàu trôi nổi hoặc bị vướng vào các rặng đá ngầm.

Không tìm được một con dao ra hồn vẫn là một điều đáng tiếc, An Tự khẽ tặc lưỡi đầy thất vọng.

Anh quyết định quay lại bờ. Nhìn lướt qua phòng livestream, thấy màn hình tràn ngập bình luận tranh cãi, anh không nhịn được liếc mắt một chút.

Bảo anh tự tay đuổi người đi thì không thể nào.

Ngay cả đôi mắt phượng vĩnh viễn mang vẻ lười biếng của An Tự cũng hơi khẽ giật, vì đây là chuyện liên quan đến mạng sống của anh.

"Vì có người nghi ngờ, nên tôi sẽ giải thích một chút về nghi vấn kịch bản. Nhưng thời gian khá gấp, tôi sẽ vừa đi vừa nói."

Vừa tiến vào bờ, anh liền lên tiếng:

"Khu vực xác tàu này chính là vùng tôi đã nói trước đó, đó là hướng dòng chảy xa bờ. Ở đây có vô số rạn đá ngầm, đá nổi xen kẽ với đá chìm, khiến dòng hải lưu trở nên cực kỳ hỗn loạn. Kể cả những thủy thủ dày dạn kinh nghiệm khi vào vùng biển này cũng sẽ đối mặt với thách thức lớn."

"Dù sao thì, họ không phải lúc nào cũng gặp thời tiết đẹp trời như tôi hôm nay. Một khi gió bão kéo đến, những con tàu đánh cá này chẳng khác gì lá rụng trên mặt hồ."

"Rất rõ ràng, khu vực xác tàu này chính là tàn tích của một hoặc một vài con tàu xui xẻo nào đó. Sự xuất hiện của chúng chứng minh rằng lựa chọn của tôi không sai."

An Tự kéo lưới cá và dây thừng nặng trịch lên bờ, vứt xuống đất.

Anh hơi thở gấp một chút, sau đó kéo một đầu dây cáp đã bị ngâm nước biển lâu ngày lên, ra hiệu về phía máy bay không người lái:

"Những dấu vết ăn mòn do nước biển như thế này, nếu không trải qua năm tháng dài đằng đẵng thì không thể nào hình thành được. Chỉ cần điểm này thôi cũng đủ để chứng minh đây không phải là dàn dựng."

Anh khẽ cười, ngước mắt nhìn thẳng vào camera:

"Ở đâu cũng có dấu vết của rác thải con người, chuyện này rất bình thường. Nếu ai đó còn cảm thấy kinh ngạc vì điều này, tốt nhất nên làm quen trước đi. Vì trong những buổi livestream sau, mọi người sẽ còn nhận ra điều đó nhiều lần nữa."

[Thật luôn! Nó đã mục nát tới mức này rồi!]

[Trước đó camera livestream cũng quay được những mảnh gỗ mục, nhìn qua đã biết bị ngâm rất lâu, sao có thể là dàn dựng.]

[Tôi thấy streamer này sớm muộn gì cũng nổi, phải đánh dấu trước để nhận diện mới được! Không muốn dậy sớm tặng chủ phòng "kẹo mυ'ŧ" x1]

[Nhưng mà chủ phòng nói chuyện chẳng để lại đường lui nào cho bản thân cả, chắc chắn như vậy, không sợ sai à?]

[+1, quá kiêu ngạo.]

[Thế này đã là kiêu ngạo rồi à? Tôi thấy anh ấy có nói gì đâu, đừng bảo là tổn thương lòng tự trọng nhé.]

"Bởi vì tôi chưa bao giờ sai."

Nhìn thấy những bình luận tranh luận trong phòng livestream, An Tự bình thản đáp.

"Trong thế giới này, làm đúng một trăm lần, một nghìn lần cũng chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng chỉ cần sai một lần thôi…"

Đôi mắt anh thoáng trống rỗng, không biết đang nghĩ gì.

Anh ngừng một chút, sau đó nhìn thẳng vào camera, giọng trầm xuống:

"Tôi sẽ không lấy mạng mình ra mạo hiểm, nên tôi cũng sẽ không phạm sai lầm."

[Không hiểu sao nhưng lời này làm tôi nổi da gà luôn.]

[Có một vẻ đẹp mạnh mẽ đầy áp đảo… Quỳ xuống đây.]

[Trúng tim đen của tôi rồi!]

[Cực thích kiểu như anh ấy! Vả mặt trực tiếp rõ ràng luôn! Đã follow!]

An Tự nghe thấy trong đầu vang lên giọng thông báo rằng số người theo dõi đã tăng, có vẻ như còn nhận được rương thưởng nào đó.

Anh liếc nhìn, quả nhiên có một rương tiến độ chưa mở. Giống như thanh tiến độ nhận quà tặng, phòng livestream cũng có thanh tiến độ theo dõi: 3/1000, phía sau là một biểu tượng rương chưa sáng.

[Phát hiện ký chủ lần đầu tiên mở livestream nhận được người theo dõi, thưởng Rương Tiến Bộ x1. Có muốn mở ngay không?]

Tất nhiên là mở rồi.

[Ký chủ sử dụng Rương Tiến Bộ, nhận được kỹ năng Kiểm Tra Địa Hình Địa Thế (trắng). Do đang được buff May Mắn Bùng Nổ, kỹ năng tự động nâng cấp thành Kiểm Tra Địa Hình Địa Thế (xanh lá).]

An Tự hơi nhướng mày - kỹ năng? Từ trắng lên xanh lá?

Trong tầm nhìn của anh, hòn đảo trước mặt giống như một bản đồ địa mạch* rõ nét.

Độ cao, độ dốc, hướng dốc hiển thị như dữ liệu đo lường chính xác, xuất hiện bên góc trái tầm nhìn. Ngoài ra, loại đất, phân loại thổ nhưỡng… tất cả những thông tin giúp anh nắm bắt nhanh chóng và toàn diện về khu vực xung quanh đều hiện ra.

Ví dụ như bãi cát nơi anh đang đứng, dưới góc nhìn của kỹ năng, một vệt ánh sáng vàng yếu ớt xuất hiện, biểu thị cảnh báo - nghĩa là khu vực này có nguy cơ bị nước biển nhấn chìm.

[Phạm vi sử dụng kỹ năng kiểm tra: 100 mét, số lần sử dụng mỗi ngày: 1 lần, thời gian sử dụng mỗi lần: 5 giây.]

[Sau khi nâng cấp, phạm vi sử dụng: 500 mét, số lần sử dụng mỗi ngày: 1 lần, thời gian sử dụng mỗi lần: 15 giây.]

Đây chính là sự khác biệt giữa kỹ năng trắng và xanh lá. Còn trên xanh lá sẽ là tím và cam, kỹ năng có thể nâng cấp dựa trên độ thuần thục khi sử dụng.

An Tự nhanh chóng nắm bắt tình hình.

Khi kỹ năng kiểm tra địa hình và địa thế được nâng cấp lên cấp tím, nó có thể theo dõi các dữ liệu khí tượng như lượng mưa bề mặt, nhiệt độ bề mặt, nhiệt độ không khí, độ ẩm…

Lên đến cấp cam, kỹ năng này có thể cung cấp các dữ liệu môi trường trên phạm vi rộng hơn, bao gồm cảnh báo về hạn hán, băng giá, lũ lụt, bão… và nhiều khả năng hỗ trợ nhận dạng khác.

An Tự không khỏi rung động, có thể tưởng tượng được những điều này sẽ giúp ích cho anh ra sao trong môi trường hoang dã.

"Thời gian không còn sớm, tôi phải nhanh chóng tìm một nơi để nghỉ chân tối nay."

An Tự liếc nhìn xung quanh, vừa nói vừa nhanh chóng thu dọn số lưới đánh cá và dây thừng nhặt được trước đó, chuẩn bị tiến vào khu rừng giữa đảo Rắn.

Nhờ có kỹ năng kiểm tra địa hình, anh có thể dễ dàng quyết định hướng đi tiếp theo.

[Chủ kênh cũng khá đấy, nhưng không cần thiết phải liều mạng vào sâu hơn đâu.]

[+1, cứ ngủ ngay bãi biển cũng được mà.]

[Cảm giác ngủ ở bãi biển còn an toàn hơn trong rừng ấy.]

[Càng tiến sâu vào trong, rắn chắc chắn sẽ càng nhiều, đây là đảo Rắn mà! Số lượng loài rắn độc ở đây có lẽ là nhiều nhất thế giới…]

[Bên kênh của Nghiêm Túc ca quyết định ngủ ngay bãi biển luôn rồi.]

"Bãi biển này sẽ bị nước nhấn chìm khi thủy triều lên, tốt nhất mọi người nên nhắc anh ta đổi chỗ ngủ."

An Tự chú ý đến lời khuyên trong phần bình luận và lên tiếng đáp lại.

Anh bước đến ranh giới giữa bãi biển và rừng cây, chỉ vào bụi cây thấp xanh rì bên chân anh:

"Mọi người có thể thấy những bụi cây thấp này mọc dọc theo mép bãi biển, tạo thành một ranh giới rõ ràng. Đây chính là dấu hiệu cảnh báo."

Giống như kỹ năng kiểm tra địa hình đã nhắc nhở anh, và phán đoán của anh cũng hoàn toàn trùng khớp.

"Tôi không muốn bị sóng đánh thức giữa đêm, nên buộc phải tiến vào rừng tìm một nơi thích hợp để nghỉ lại."

Nói xong, An Tự bước vào rừng.

Là người luôn sống trên lưỡi dao, anh chưa bao giờ dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai ngoài chính mình. Những kỹ năng mà hệ thống ban tặng chỉ là công cụ hỗ trợ, còn thứ duy nhất giúp anh sinh tồn chính là kinh nghiệm và những gì bản thân đã học hỏi, trui rèn cả đời.

[Hóa ra là vậy… tôi cứ tưởng chủ kênh muốn thể hiện, nhưng không phải.]

[May mà chủ kênh cẩn thận, nếu không nửa đêm lại bị sóng cuốn đi mất.]

[Cười chết, ngủ một giấc rồi lại trôi ra biển à?]

[Vậy là phí công cả ngày đúng không? Ha ha.]

[Thế còn tốt chán, đừng quên những con tàu đắm bị đập tan kìa, người mà va vào cũng chẳng khác gì.]

[Ghê quá… chi tiết đáng sợ thật! Ghi vào sổ tay nhanh nào!]

[Hả? Bãi biển rộng vậy mà cũng bị ngập hết sao? Không thể nào?]

[+1, tôi cũng thấy không thể nào bị nhấn chìm hoàn toàn được…]

[Bên kênh Nghiêm Túc ca sao rồi? Có ai nhắn được với anh ấy không?]

[Nghe theo rồi, nhưng chỉ dịch chuyển vài mét thôi, vẫn không chịu vào rừng.]

[Có nghe, nhưng không nghe hết (doge**).]

[Mặt trời sắp lặn rồi, không biết chủ kênh có kịp tìm nơi trú ẩn không đây.]

An Tự không còn để ý đến các bình luận nữa. Khi bước vào rừng, anh lập tức tập trung cao độ.

Nơi đây là một thế giới hoàn toàn bao phủ bởi màu xanh, nằm ở vùng xa xôi của biển Nasser, biệt lập với thế giới bên ngoài, hiếm khi có người đặt chân đến.

Vì vậy, hệ sinh thái trên đảo vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị con người tàn phá, mang một vẻ đầy hoang dã.

Thảm thực vật trong rừng cũng vô cùng dày đặc, càng đi sâu vào, dây leo và cành cây càng chằng chịt như một tấm lưới khổng lồ, như thể muốn trói chặt tất cả những sinh vật xâm nhập vào đây.

An Tự quan sát những tán dây leo xung quanh, ánh mắt trầm xuống.

Từ khi bước vào khu rừng này, anh đã nhạy bén nhận ra một ánh mắt đầy ác ý đang dõi theo anh đến từ khắp nơi.

Nhưng mỗi khi cố gắng bắt lấy, ánh nhìn đó lại tan biến như làn sương mù.

Nơi này không bình thường, dường như khác với những hòn đảo hoang dã thông thường. Ý nghĩ ấy thoáng qua tâm trí An Tự, đồng thời một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh.

Anh hít sâu một hơi, anh cần phải tìm một thứ gì đó để phòng thân.

Có lẽ vì đã sống bảy năm ở Quan Sơn, anh ta hiểu rõ một điều: thế giới này chưa bao giờ quá mức hiền hòa.

---------------------

*Địa mạch: mạch nước ngầm dưới đất.

**Doge: ảnh meme chú chó Shiba