Chu Vãn Phong tựa người bên cửa sổ tàu, ngắm nhìn phong cảnh dọc đường. Con tàu lướt qua những ngôi làng, đập vào mắt là khung cảnh nông thôn cuối những năm 80, đầu những năm 90 mà trước đây cô chỉ được thấy qua ảnh hoặc phim truyền hình.
Cánh đồng xanh mướt trải dài với những ruộng ngô cao vυ't. Đầu bờ, sau nhà, đâu đâu cũng thấy những cây dương cao lớn, cành lá sum suê đung đưa theo gió, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến lòng người thư thái.
Mặc dù toa tàu chật cứng người, hành lý chất đầy dưới chân, chen chúc đến mức không còn chỗ trống, lối đi nhỏ hẹp người người chen lấn, tiếng người lớn trò chuyện lẫn với tiếng trẻ con la hét, cộng thêm mùi mồ hôi nồng nặc khắp toa, nhưng không gian ngột ngạt ấy chẳng mảy may ảnh hưởng đến sự tĩnh lặng trong tâm hồn cô.
Giữa những âm thanh ồn ào, cô lại cảm thấy buồn ngủ. Dù sao cũng phải lén dậy từ 5 giờ sáng, tránh mặt mọi người để ra thị trấn bắt xe buýt đến huyện, rồi lại từ huyện đến thành phố để lên tàu. Cơ thể 12 tuổi này lại vừa trải qua mấy ngày sốt cao, cho nên thực sự quá yếu.
Cô dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, trong đầu không khỏi tỉ mỉ nhớ lại mọi chuyện một lần nữa.
Ba ngày trước khi tỉnh dậy, cô phát hiện ra một sự thật: Mình đã xuyên không.
Cùng tên cùng họ, nhưng không phải là bản thân ở một không gian song song nào đó, mà là xuyên vào một nhân vật trong một cuốn truyện. Ba ngày nay cô sốt cao, đầu óc choáng váng, trong đầu xuất hiện thêm rất nhiều ký ức hỗn độn.
Kiếp trước, người dưới trướng cô có một cô bé rất thích anime, manga, đặc biệt là tiểu thuyết mạng.
Thấy một nhân vật phụ trong tiểu thuyết trùng tên với cô, bất chấp sự chênh lệch thân phận, cô ấy tự nhiên đến gần cô, kể cho cô nghe nội dung của câu chuyện.
Lúc đó, cô đang bị người ta theo dõi, hiếm khi có người đơn thuần đến tìm cô nói chuyện, nên cô cũng mặc kệ.
Nhờ cô gái đó mà cô biết được một số tình tiết, cộng thêm những ký ức xuất hiện trong đầu, đại khái tình hình hiện tại là: Bà nội của nguyên chủ Chu Vãn Phong góa chồng từ khi còn trẻ, vất vả nuôi đứa con trai duy nhất đến năm 18 tuổi. Bà cụ mong sớm được nhìn thấy con trai kết hôn sinh con, bế cháu. Thế nhưng, người cha 18 tuổi của nguyên chủ là Chu Chí Nho lại rất có chủ kiến riêng, nhất quyết không chịu kết hôn. Bà cụ liền vừa khóc vừa làm ầm ĩ, thậm chí dọa tự tử, lấy tính mạng của mình ra uy hϊếp, ép Chu Chí Nho phải đồng ý.
Bà cụ chọn mẹ ruột của nguyên chủ là một người không cha không mẹ, trong sạch nhưng siêng năng. Năm đó kết hôn không đăng ký kết hôn, bà cụ cho rằng tiêu tiền đăng ký kết hôn là lãng phí, cứ lần lữa mãi cho đến khi mẹ ruột của nguyên chủ sinh con không lâu thì qua đời mà vẫn chưa có đăng ký.
Nghỉ ngơi một hai năm, bà cụ lại muốn dùng chiêu cũ, Chu Chí Nho liền trực tiếp đi làm ăn xa, đi biền biệt nhiều năm. Chỉ gửi tiền về nhà chứ không hề trở về.