Đều Là Phận Làm Thiếp, Dại Gì Không Chọn Hoàng Đế Tương Lai

Chương 3: Ꮆiết gà dọa khỉ

Thu Lăng gần như nhảy dựng lên, chỉ vào Khương Vãn Nguyệt kêu lên.

“Lương ma ma, chính là cô ta!”

Lương ma ma vẫy tay với đám nha hoàn phía sau, dẫn mọi người đi tới.

Vẻ đắc ý và hưng phấn trong đáy mắt Thu Lăng gần như sắp tràn ra.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, biểu cảm của ả ta cứng đờ.

Lương ma ma dẫn theo đám nha hoàn cung kính hành lễ với Khương Vãn Nguyệt.

“Nô tỳ thỉnh an Khương di nương, Vương phi sai nô tỳ đến mời Khương di nương qua đó.”

Khương Vãn Nguyệt vén tóc, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

“Đêm qua về muộn, hôm nay dậy trễ, còn chưa rửa mặt, làm phiền Lương ma ma chờ một lát.”

Lương ma ma nhân cơ hội đẩy hai nha hoàn phía sau ra.

“Liễu Nhi, Hạnh Nhi, còn không mau đi hầu hạ Khương di nương?”

Hai nha hoàn bưng y phục và trang sức nhanh chân tiến lên.

Khương Vãn Nguyệt không từ chối, dẫn bọn họ vào căn phòng bên cạnh.

Hai nha hoàn tay chân lanh lẹ, hầu hạ nàng rửa mặt xong, chải búi tóc, thay y phục.

Khi Khương Vãn Nguyệt bước ra lần nữa, đáy mắt Lương ma ma thoáng hiện một tia khác lạ.

Bà ta nhanh chóng cúi đầu, không dám nhìn nhiều.

“Nô tỳ dẫn đường cho Khương di nương.”

Khương Vãn Nguyệt khẽ gật đầu, vịn tay nha hoàn từng bước đi về phía cửa viện.

Trâm cài ngọc trai trên búi tóc nàng lay động nhẹ nhàng, nhưng không hề vượt quá khuôn phép, dáng đi thẳng tắp, bước chân nhẹ nhàng, mỗi bước đều vừa phải.

Lương ma ma thầm khen ngợi trong lòng: Quả nhiên là tiểu thư quan gia, lễ nghi không chê vào đâu được.

Nàng ta bước từng bước nhỏ.

Đột nhiên, Khương Vãn Nguyệt dừng bước.

Lương ma ma vội vàng tiến lên.

“Di nương còn gì phân phó?”

Khương Vãn Nguyệt nhẹ nhàng quay đầu, liếc nhìn Thu Lăng, môi son khẽ mở.

“Nha hoàn này đêm qua ăn nói mạo phạm Vương gia, Lương ma ma xử lý đi!”

Toàn thân Thu Lăng run lên, mặt tái mét.

“Ngươi...ngươi nói bậy! Ta khi nào ăn nói mạo phạm Vương gia? Khương Vãn Nguyệt ngươi đây là mượn gió bẻ măng!”

Lương ma ma bước nhanh tới, giơ tay tát một cái vào mặt Thu Lăng.

“Một nha đầu thấp hèn mà cũng dám bất kính với di nương? Người đâu! Bịt miệng lại, lôi xuống đánh hai mươi trượng, đuổi ra trang viên!”

Lời vừa dứt, ba nha hoàn xông lên, một người dùng khăn bịt miệng Thu Lăng, hai người khác giữ tay ả ta đẩy ra ngoài.

Thu Lăng không thể nói rõ, chỉ có thể phát ra tiếng “ư ư”, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Khương Vãn Nguyệt quay đầu lại, không thèm nhìn ả ta một cái, vịn tay nha hoàn tiếp tục đi về phía trước.

Gà đã gϊếŧ xong, đám khỉ đang quan sát ở các nơi cũng nên thu móng vuốt lại rồi.

Lương ma ma hiển nhiên đã đoán được ý của Khương Vãn Nguyệt, cho người áp giải Thu Lăng ra chỗ đông người nhất ở tiền viện đánh.

Còn dùng loại ván nặng nhất.

Người hầu trong Vương phủ nhiều như lông gà, tin tức truyền đi cực nhanh, không đến một lát, chính viện của Vương phi và viện của các thϊếp thất khác đều đã biết chuyện.

Vương phi đang chải đầu, nghe người hầu kể lại, lông mày hơi nhướng lên.

“Ta còn thắc mắc sao Vương gia lại muốn nạp một tỳ nữ bên ngoài làm thϊếp chứ! Khương Vãn Nguyệt này là một người lợi hại, Vương gia có mắt nhìn người đấy.”

Nhũ mẫu đứng bên cạnh dậm chân.

“Tiểu thư của ta ơi! Sao người còn có thể cười được? Khương thị này nhìn qua không phải là loại dễ đối phó, trước đó quấn lấy Vương gia suốt bảy ngày, bây giờ lại cậy thế đánh người, đúng là một con hồ ly tinh! Lúc trước người nên khuyên can Vương gia mới phải, sao lại có thể trực tiếp đồng ý chứ?”

Tĩnh Vương phi liếc nhìn nhũ mẫu, nhẫn nại nói.

“Chẳng qua chỉ là một thϊếp thất, có thể làm nên sóng gió gì? Hồ ly tinh thì sao chứ? Chỉ cần Vương gia vui vẻ là được. Hắn nhớ thương Khương thị, còn hơn nhớ thương những người bên ngoài ?”

Tĩnh Vương không mấy khi đến hậu viện, ngoại trừ ngày mùng một và ngày rằm hàng tháng đến viện của Vương phi, số lần đến những chỗ của thϊếp thất khác ít đến đáng thương, ngược lại số lần đến những nơi thanh lâu tửu quán còn nhiều hơn.

Tĩnh Vương danh tiếng không tốt, một nửa là vì gϊếŧ chóc quá nhiều trên chiến trường, một nửa là vì hắn thường xuyên lui tới thanh lâu.

Trong mắt Vương phi, Khương thị dù là con của tội thần, nhưng ít nhất cũng trong sạch! Còn hơn những người bên ngoài dơ bẩn kia nhiều.

Nhũ mẫu thở dài.

“Tiểu thư, ngày tháng của người cũng quá khó khăn rồi.”

Vương phi không cảm thấy vậy.

Nàng hiện tại hai mươi lăm tuổi, có một cặp thai long phượng đáng yêu, con trai đã được phong thế tử, so với ngày tháng của các tỷ muội trong nhà, nàng đã coi như là tốt lắm rồi.

Chỉ cần không uy hϊếp đến địa vị chủ mẫu của nàng, nàng không hề để ý Tĩnh Vương sủng ái ai.

Đang nghĩ ngợi thì bên ngoài truyền đến giọng của Lương ma ma.

“Chủ tử, Khương di nương đến rồi.”

Vương phi không lập tức đứng dậy, mà là soi gương, đổi đôi trâm phượng, lại thử mấy đôi vòng tay, mới chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài.

Tĩnh Vương sủng ái ai nàng không quan tâm, nhưng uy nghiêm của Vương phi thì vẫn phải có.

Khương Vãn Nguyệt ở ngoài chờ hơn một khắc đồng hồ, mới thấy Vương phi ra.

Nàng lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Thϊếp Khương thị, bái kiến Vương phi chủ tử.”

Vương phi đi đến vị trí chủ tọa ngồi xuống, mới lên tiếng.

“Đứng lên đi!”

Khương Vãn Nguyệt đứng dậy nhưng vẫn cúi đầu.

Vương phi đánh giá nàng vài lần.

“Quả là xinh đẹp, thảo nào Vương gia thích ngươi như vậy, phá lệ cho ngươi làm di nương, còn muốn đặc biệt bố trí một cái viện cho ngươi nữa.”

Khương Vãn Nguyệt phản ứng nhanh chóng, lại lần nữa quỳ xuống.

“Vương gia thương xót, thϊếp không dám nhận, nhất định sẽ dốc hết sức hầu hạ tốt Vương gia và Vương phi.”

Vương phi khoát tay.

“Ngươi bây giờ là di nương trong phủ, không phải nha hoàn hạ nhân nữa, không cần thường xuyên hành đại lễ. Người đâu, dâng trà.”

Nha hoàn bưng trà đến bên cạnh Khương Vãn Nguyệt.

Khương Vãn Nguyệt nhận lấy trà, quỳ gối tiến lên, cung kính dâng chén trà đến trước mặt Vương phi.

Vương phi nhận lấy chén trà, Khương Vãn Nguyệt liền dập đầu ba cái, mới đứng lên.

Lời khách sáo của Vương phi, bề ngoài là để thể hiện sự hiền thục rộng lượng, kỳ thực là để thăm dò.

Nếu Khương Vãn Nguyệt thật sự cứ thản nhiên đứng lên, không hành đại lễ, mới là sai.

Nàng kiếp trước đã chịu quá nhiều thiệt thòi.

Bây giờ đương nhiên sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa.

Vương phi khá hài lòng với biểu hiện của nàng, ban thưởng cho một đôi vòng tay, rồi cho nàng lui xuống.

Khương Vãn Nguyệt ra khỏi chính viện, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ải thứ hai này đã qua rồi.

Nàng đi theo Lương ma ma ra khỏi chính viện, rẽ một khúc đến hậu hoa viên, dọc theo đường đá cuội đi về phía tây một hồi lâu, mới thấy một cái sân nhỏ.

Sân này gần bức tường ngoài, hơi hẻo lánh, xung quanh trồng rất nhiều trúc, chỉ là hôm nay trời lạnh, trông có vẻ tiêu điều.

Phía trước sân có hai cây trơ trụi, Lương ma ma nói là cây ngô đồng, vào mùa hè cành lá xum xuê như bóng râm, rất đẹp mắt.

Cái sân này được gọi là Ngô Đồng Tiểu Viện.

Trong lúc Khương Vãn Nguyệt đang nhìn cây, đám người hầu đứng lại một chỗ, đồng loạt hành lễ với nàng.

“Nô tỳ thỉnh an di nương.”

Khương Vãn Nguyệt quay đầu lại, ánh mắt đảo qua một vòng, khẽ mỉm cười.

“Đều đứng lên đi!”

Nàng xem như đã chính thức là di nương rồi, có thể có hai nha hoàn lớn, hai nha hoàn nhỏ, bà tử làm việc thô thì không thuộc quyền quản lý của nàng, do ma ma quản sự quản.

Thị thϊếp cũng được chia thành nhiều cấp bậc, thấp nhất là thông phòng nha hoàn, chỉ có một nha hoàn nhỏ hầu hạ, cao nhất là trắc phu nhân, số lượng nha hoàn cũng giống như Vương phi.

Đương nhiên, đó chỉ là trên bề mặt.

Thực tế thì Vương phi nắm giữ hậu trạch, tất cả quản sự, nha hoàn, bà tử đều nghe lệnh của Vương phi, lớn nhỏ phải đến mấy chục người, đều là thuộc hạ của Vương phi.

Cho nên, trong cái viện sâu thẳm này, không có thϊếp thất nào dám tính kế chủ mẫu.

Khương Vãn Nguyệt tạm thời cũng không có ý định đó.

Nàng phải ổn định chỗ đứng trước đã, từ từ mưu đồ sau.

Còn về sau này... ai mà nói trước được chứ?