Sau Khi Mang Thai Nhãi Con Của Cố Gia, Cô Trở Nên Hung Cuồng

Chương 3: Khiêu chiến điểm mấu chốt của Cố Chiến

Nếu không phải trong bụng Tô Thiển có đứa bé, Cố Chiến sẽ không chút do dự mà đá văng cô.

Anh không thích người khác đυ.ng chạm vào, đặc biệt là phụ nữ.

Cố Chiến vươn tay xách Tô Thiển từ trên người mình ra, mặt không biểu tình nói: “Tôi sẽ không để bất luận kẻ nào động vào con của cô!”

Đứa nhỏ này, ai cũng không thể động!

Tô Thiển bị Cố Chiến xách ra, cô không chút do dự lại tiến đến, lúc này trực tiếp vòng qua cổ anh, cả người nhào chặt vào trong lòng anh.

“Anh Cố Chiến, anh ta thường xuyên đánh em, em sợ! Anh đừng bỏ em lại, em sẽ ngoan ngoãn sinh bảo bảo cho anh.”

Rất tốt, cô đã nhìn thấy vẻ không kiên nhẫn từ trong mắt Cố Chiến, không ngừng cố gắng!

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Cố Chiến hiện lên một tia hung bạo, đối mặt với gương mặt xinh đẹp làm người ta động tâm của Tô Thiển, anh chỉ cảm thấy bực bội không thôi.

Lại yếu ớt lại làm ra vẻ, còn không ngừng dính người.

Những điểm phiền toái của phụ nữ, tất cả cô đều có!

Cố Chiến nhịn xuống ý tưởng muốn tát cô bất tỉnh, căm tức nhìn Tô Gia Lâm, giọng nói âm trầm không mang theo độ ấm: “Anh thường xuyên đánh cô ấy?”

Bụng Tô Gia Lâm đau muốn mệnh, anh ta nghi ngờ xương sườn đã bị đứt rồi.

Nhưng nỗi đau này kém xa so với nỗi khϊếp sợ khi Tô Thiển và Cố Chiến ở bên nhau.

Hơn nữa Tô Thiển nói cái gì?

Cô mang thai con của Cố Chiến?

—— không biết xấu hổ.

Tô Gia Lâm đứng lên, sắc mặt rất chật vật, xấu hổ liếʍ khóe môi một chút.

“Cô ta là em gái của tôi, chúng tôi chỉ là cãi nhau một chút thôi, cũng không có đánh cô ta.”

“Anh ta có, anh ta có!” Tô Thiển cuồng loạn thét chói tai, đàn ông đều không thích phụ nữ làm loạn, cô trực tiếp phát huy điểm này tới cực hạn, “Anh Cố Chiến, anh cũng thấy rồi đó, vừa rồi nếu không phải anh, anh ta đã đánh vào em, bảo bảo của chúng ta còn có thể giữ được sao? Anh cũng không thể dễ dàng tha cho anh ta!”

Tô Gia Lâm nghe vậy lửa giận bùng lên: “Tô Thiển, cô có ý gì, tôi chính là anh trai ruột của cô đó, toàn bộ lời nói của cô đều đang kɧıêυ ҡɧí©ɧ Cố Chiến không tha cho tôi, tâm địa cô ác độc như vậy sao?”

Tô Thiển cười lạnh trong lòng.

Nếu không phải Cố Chiến ở đây, cô phải khiến Cố Chiến chán ghét, thì cần gì Cố Chiến ra tay đánh Tô Gia Lâm?

Anh trai ruột?!

Nhọc cho Tô Gia Lâm nói ra khỏi miệng.

6 năm trước Tô Mạt bước vào nhà cô, cẩn thận, thận trọng từng bước lừa gạt Tô Thiển, khiến cô từng chút từng chút mất đi sự kiên nhẫn và yêu thương quan tâm của người nhà.

Cô có bốn người anh trai, mỗi người đều cẩn thận bao bọc Tô Mạt trong lòng bàn tay, lại đem cô dẫm xuống cát bụi.

Trong đó Tô Gia Lâm là tệ nhất.

Tô Mạt khóc, Tô Gia Lâm liền đánh cô.

Tô Mạt bị bệnh, Tô Gia Lâm vẫn đánh cô.

Tô Mạt thi không tốt, Tô Gia Lâm cũng đánh cô.

Tô Mạt ngoài ý muốn bị thương, Tô Gia Lâm cũng sẽ đánh cô để trút giận.

Từ năm mười bốn tuổi, trong trí nhớ của cô chính là ba ngày bị Tô Gia Lâm đánh một lần, hai ngày bị đánh một lần, thường xuyên nằm viện trị thương, xương sườn đứt gãy cũng là chuyện bình thường.

Tô Gia Lâm ở trong đội thể thao, sức lực lớn kinh người, anh ta đánh Tô Thiển, trước nay đều không nương tay.

Tô Thiển lộ ra một nụ cười âm trầm với Tô Gia Lâm, sau đó túm chặt cánh tay Cố Chiến.

“Anh Cố Chiến, em bị kinh sợ, bụng em đau!”

Tô Gia Lâm tức giận, bộ dáng này của Tô Thiển, căn bản là đang diễn trước mặt Cố Chiến!

Tính khí hung bạo của anh ta lập tức bùng lên, múa may nắm tay muốn đánh Tô Thiển.

“Con tiện nhân này, hôm nay tao không đánh chết mày thì tao không họ Tô!”

Sắc mặt Cố Chiến lạnh băng, lệ khí trên người bùng nổ, nhanh chóng ra chân, hung hăng đá vào bụng Tô Gia Lâm.

Nếu trước đó xương sườn Tô Gia Lâm chưa gãy, thì lúc này, Tô Thiển rõ ràng nghe thấy tiếng xương sườn đứt gãy.

Đau Tô Gia Lâm hút từng đợt không khí.

Suýt chút nữa ngất đi.

Trên người Cố Chiến đều là hơi thở âm trầm, “Dám động vào cô ấy, mày tìm chết!”

Tô Gia Lâm đau đến căn bản nói không nên lời.

Tô Thiển không chút đồng tình với Tô Gia Lâm, từ năm cô mười ba tuổi, cô đã sống trong ác mộng bạo lực của Tô Gia Lâm.

Bởi vì cô luôn mâu thuẫn với Tô Mạt, người Tô gia sợ cô làm ảnh hưởng đến Tô Mạt thi đại học, trước kia cô bị đưa đến nông thôn học hơn một năm, hơn một tháng trước cô mới trở lại Đế Đô.

Không hề trở về Tô gia, một mình thuê nhà ở bên ngoài.

Hơn một năm không gặp người Tô gia, Tô Gia Lâm đột nhiên tới tìm cô, thế nhưng là muốn cô gánh tội thay Tô Mạt.

Có nực cười không?

Cố Chiến đẩy Tô Thiển dính trên người mình ra, mặt không biểu tình nói: “Thu dọn một chút, tôi mang cô tới biệt thự của tôi.”

“A?”

Tô Thiển trừng lớn đôi mắt xinh đẹp, sau đó nhanh chóng lắc đầu: “Không không không……Không cần, tôi ở đây khá tốt.”

Sau đó cô trả lại cho Cố Chiến một nụ cười xấu hổ lại xán lạn.

Cô chỉ muốn diễn một chút trước mặt Cố Chiến, làm anh thấy cô phiền, thuận tiện giáo huấn Tô Gia Lâm một chút.

Nhưng sao mọi chuyện lại biến thành Cố Chiến muốn mang cô về biệt thự của anh?

Ý định ban đầu của cô là tránh xa Cố Chiến, dọn đến biệt thự của Cố Chiến không phải sẽ càng gần Cố Chiến sao?

Cố Chiến chỉ lạnh lùng liếc cô một cái, thanh âm chợt hạ thấp: “Cho cô năm phút.”

Tô Thiển theo bản năng nuốt nuốt nước miếng.

Quả nhiên là người đứng trên cao, chỉ với khí thế này, đã dọa cô run bần bật.

Vừa rồi, trong nháy mắt, cô nghĩ muốn thẳng thắng nói cho Cố Chiến biết trong bụng mình không có gì.

Hiện tại…Bị dọa đến không dám nói, cô sợ nói ra, có lẽ sẽ bị Cố Chiến “Răng rắc”.

Cô ngượng ngùng ôm lấy tay nhỏ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tôi… Cảnh sát còn bảo tôi đến Cục Cảnh Sát tự thú nữa!”

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Cố Chiến đều là bực bội, rất không thích kiểu phụ nữ ngượng ngùng như Tô Thiển này.

Thanh âm không tự giác mang theo tức giận: “Đi thu dọn, tôi đưa cô đến Cục Cảnh Sát. Nếu cô lại nói lời vô nghĩa nữa, tôi sẽ khiêng cô đi!”

Cố Chiến chưa từng nói một câu hai lần.

Nhưng đối mặt với Tô Thiển, anh đã nói một câu ba lần.

Chạm vào điểm mấu chốt của điểm mấu chốt của anh.

Tô Thiển nên cảm tạ đứa bé trong bụng mình, nếu không, Cố Chiến đã sớm ném cô từ trên lầu xuống rồi.

Phụ nữ quả nhiên rất phiền.

Tô Thiển càng phiền hơn.

Tô Thiển cũng không dám chọc Cố Chiến, chỉ có thể về phòng đơn giản thu dọn đồ đạc.

Đi một bước tính một bước, theo cô thấy, Cố Chiến rất phản cảm với cô, tất cả dều là vì đứa bé.

Tuy rằng cô không hiểu vì sao một người lãnh bạc như Cố Chiến lại để ý đứa bé trong bụng cô như vậy.

Cô cũng không dám hỏi.

Chỉ cần anh chán ghét cô, phản cảm cô là được.

Cô cũng không tin, Cố Chiến chịu được cô nhất thời, có thể chịu được cô một tháng!

Dù sao khi cô thật sự thể hiện hết ra, a, Cố Chiến sẽ không chịu nổi!

Cô quyết định kích hoạt năng lực Hồng Hoang của mình!

Khiêu chiến điểm mấu chốt của Cố Chiến!

Tô Thiển thu dọn hành lý xong đi ra, đưa cho Cố Chiến.

Cố Chiến nhíu mày, hơi thở trở nên cực lạnh.

Ánh mắt âm trầm nhìn cô, phảng phất như đang nói: Cô muốn tôi cầm hành lý cho cô, cũng thật lớn mật!

Tô Thiển nhún nhún vai: “Phụ nữ có thai không thể cầm đồ quá nặng, sẽ sinh non.”

Cố Chiến híp mắt, trầm tư một chút, vươn tay, nhận lấy hành lý của Tô Thiển.

Sau đó nhìn chằm chằm cô, lạnh băng mở miệng: “Tô Thiển, nếu đứa nhỏ này cô không giữ được, thì tự gánh lấy hậu quả!”

Tô Thiển bị giọng nói lạnh lẽo của anh dọa đến run lên.

Hiện tại không phải vấn đề giữ được hay không giữ được, mà là trong bụng cô không có gì cả!

Khóc chít chít!