Cô Vợ Minh Tinh Của Giáo Sư Tạ

Chương 2

Ngày hôm sau, Thôi An Tĩnh đến công ty, trong lúc chờ thang máy, cô gặp Cố Minh, bên cạnh anh ta là một cô gái cao ráo, gương mặt lạ lẫm.

Anh ta mặc một bộ vest đen, đeo cà vạt màu nâu, tay cầm cặp tài liệu đứng ở bên trái cô, khuôn mặt luôn chỉ có một biểu cảm duy nhất, cằm hơi nhếch lên, không mấy khi cười. Cô gái đứng bên cạnh anh ta vừa bước đến đã tự nhiên chào hỏi: “Hello.”

“...”

Thôi An Tĩnh giữ phép lịch sự, đáp lại một câu thân thiện: “Chào.”

Sau đó cô quay sang nhìn Cố Minh: “Chào buổi sáng, tổng giám đốc Cố.”

Thấy cô chủ động lên tiếng, Cố Minh mới từ từ quay đầu nhìn cô, gật đầu và giới thiệu: “Đây là Tạ Câu Nguyệt, quản lý mới của em.”

Thôi An Tĩnh lại nhìn về phía cô gái trước mặt, phát hiện đối phương cũng đang nhìn cô. Cô kín đáo quan sát.

Tạ Câu Nguyệt là một tiểu thư nhà giàu da trắng dáng đẹp điển hình, tóc xoăn màu hạt dẻ, mi giả được dán sát, trang điểm tỉ mỉ, cả người đều là đồ hiệu.

Thôi An Tĩnh một lần nữa nở nụ cười với cô ấy. Khoảnh khắc này, cuối cùng cô cũng hiểu câu nói của Lý Bùi: “Nhưng người ta có chỗ dựa vững chắc.”

Sau khi chào hỏi sơ qua, đến tầng làm việc, Cố Minh gọi hai người vào văn phòng nói chuyện một lúc, xong việc, Cố Minh bảo cô ở lại.

Cửa đóng lại lần nữa.

Thôi An Tĩnh vẫn giữ nụ cười thường trực: “Tổng giám đốc Cố còn chuyện gì nữa sao?”

“Trước hết hãy thu lại nụ cười của em đi.” Cố Minh không ngẩng đầu lên.

“Tối nay có rảnh không?”

Thôi An Tĩnh nghĩ ngợi: “Không rảnh.”

Cố Minh ngẩng đầu lên.

Thấy vẻ mặt không vui của anh ta, Thôi An Tĩnh giải thích: “Sáng mai có hoạt động, buổi tối phải bay đến Hương Lâm.”

“Em cũng tích cực tham gia hoạt động ở Hương Lâm quá đấy.” Cố Minh cười khẩy.

“...”

“Thôi được, muốn đi thì đi vậy. Tôi cho em hai cuốn sách, em xem thử có cần không.”

Thôi An Tĩnh cúi đầu, một cuốn sách dày cộp được vứt ra trước mặt cô, là sách kiến trúc phương Tây.

Đôi mắt cô sáng lên: “Có phim liên quan tới phương diện này à?”

“Với trạng thái hiện giờ của em, làm gì có phim nào.” Cố Minh buột miệng thốt ra một câu công kích.

Ánh mắt Thôi An Tĩnh tối lại.

Cố Minh liếc nhìn cô một cái, anh ta dừng lại một chút, giọng dịu đi: “Mấy ngày trước không phải em chia sẻ lại một khóa học kiến trúc lên vòng bạn bè sao? Tôi nhờ người bạn ở nước ngoài mua cho em mấy cuốn sách này, rảnh rỗi thì mở ra xem, mấy ngày nữa tôi sẽ kiểm tra.”

Khoảnh khắc này, trong đầu Thôi An Tĩnh lướt qua cả ngàn dấu chấm than!

Đó là khóa học của em trai cô mà...

Sao anh ta lại hiểu lầm là cô có hứng thú với lĩnh vực này...

Thôi An Tĩnh ôm hai cuốn sách ra khỏi văn phòng, bắt gặp một đồng nghiệp nam đi tới, thấy sách cô cầm trong tay, người đó nhanh chóng hỏi: “An Tĩnh, dạo này cuối cùng cũng nhận phim rồi à?”

“...”

Trước khi rời công ty, Thôi An Tĩnh đã đi gặp riêng Tạ Câu Nguyệt để nói chuyện một chút, xác nhận xong công việc gần đây, tìm hiểu thêm về nhau, lúc này cô mới biết, Tạ Câu Nguyệt bằng tuổi cô, điều này khiến cô có chút khó xử, e rằng trong công việc hai người sẽ xảy ra bất đồng, nhưng quá trình nói chuyện phiếm lại khá hợp nhau, điều này làm cô bớt đi phần nào lo ngại.

Lúc trở về Nghi Đồng đã là hai ngày sau. Sau khi hạ cánh, đã là mười giờ tối.

Đến bãi đỗ xe ngầm, Thôi An Tĩnh đi về phía chỗ đỗ xe thường ngày, Tạ Câu Nguyệt gọi cô lại: “An Tĩnh, quên chưa nói với cô, hôm nay bác tài xế nghỉ ốm rồi, chắc không đến đón chúng ta được.”

Thôi An Tĩnh dừng bước: “Ồ không sao, vậy gọi xe đi.”

Đang định đi, người phía sau lại nói: “Xe đến rồi.”

Nhanh vậy sao?

Thôi An Tĩnh thầm nghi hoặc trong lòng, lúc quay lại thì nhìn thấy Tạ Câu Nguyệt vẫy tay về một hướng, nhìn theo ánh mắt cô ấy, một chiếc xe màu đen kín đáo đang đi tới.

Xe dừng trước mặt hai người, Thôi An Tĩnh liếc nhìn Tạ Câu Nguyệt, như đang hỏi có phải là chiếc xe này không? Thấy cô ấy gật đầu, cô mới xếp hành lý vào rồi chui vào xe.

Đợi Tạ Câu Nguyệt yên vị, Thôi An Tĩnh mới nói với người tài xế phía trước: “Bác tài, đi đến…”

Giọng nói đột ngột dừng lại, cô quay sang hỏi: “Nhà cô ở đâu?”

Tạ Câu Nguyệt báo tên một nơi.

Thôi An Tĩnh: “Đi đến Thiển Loan trước, sau đó đến Tây Thượng Vân Các.”

Cô vừa nói xong, Tạ Câu Nguyệt cười khúc khích.

Thôi An Tĩnh không hiểu: “Cô cười gì vậy?”

Tạ Câu Nguyệt vô tội lắc đầu: “Không có gì.”

Xe khởi động, Thôi An Tĩnh tháo kẹp tóc, xõa tóc xuống và dựa vào ghế ngủ thϊếp đi. Tạ Câu Nguyệt nghịch điện thoại một lúc, lúc thấy chán, cô ấy ném điện thoại đi rồi nói: “Anh, nhất định phải đưa nghệ sĩ của em về nhà an toàn nhé.”

Người đàn ông lái xe không nói gì, cô ấy biết anh đã nghe thấy, bèn quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Qua một thời gian nữa, Nghi Đồng sẽ có tuyết rơi.

Thôi An Tĩnh ngủ một giấc rất lâu, khi tỉnh dậy thì xe đã đỗ trước khu nhà cô.

Lời dặn dò trước khi nghỉ phép của chị Bùi vẫn còn hiện rõ trong đầu, chị ấy ngàn vạn lần dặn cô “ngồi xe một mình nhất định đừng ngủ quên”, nhưng mới mấy ngày, cô đã quên sạch. Cô gượng dậy, kéo cửa xe, không mở được, khoảnh khắc này, lòng cô bỗng xốn xang, cả giọng nói cũng có chút căng thẳng: “Bác tài mở khóa giúp tôi.”

Cô không nhìn thấy mặt người đàn ông phía trước, chỉ cảm thấy hơi thở của mình đang bị anh ta chi phối theo từng cử động, tới khi nghe thấy tiếng khóa mở, cô mới dám thở hắt ra một hơi nặng nề.

Cô nói cảm ơn, mở cửa xuống xe. Không khó để nhận ra động tác có một chút hoảng loạn.

Sau khi xuống xe, một luồng gió lạnh tạt thẳng vào mặt, lúc này cô mới phát hiện không biết từ khi nào bên ngoài đã bắt đầu mưa.

Cũng may cô có thói quen mang theo ô, lấy ô từ trong túi ra và giương ô lên, lúc cô xuống xe, người đàn ông đã lấy hành lý từ cốp xe ra.

Mưa rơi mờ mịt, khuôn mặt không thể nhìn rõ trong xe đã ngày càng rõ nét.

— Thì ra là anh.

Là người đàn ông cô đã gặp ở tiệm nhỏ giá rẻ kia.

Anh xách chiếc vali hai mươi inch của cô như cầm túi xách, nhẹ nhàng bước tới, vẻ mặt thản nhiên, khí chất quá mức nghiêm túc, anh đứng trước mặt cô, áp lực mạnh mẽ bao trùm lấy cô khiến cô muốn lùi lại.

Cô vẫn là lần đầu tiên thấy tài xế xe đẹp trai như vậy.

Nhận ra mình cứ mãi nhìn anh thì có chút không lịch sự lắm, cô vội vàng chuyển ánh nhìn, nhìn về ngọn đèn sau lưng anh. Người đi tới gần, hơi thở chợt ngừng lại, cô vô thức lùi lại, vô tình giẫm phải hòn đá, túi trên vai trượt xuống, một cuốn sách mới toanh rơi xuống đất.

Là cuốn sách kiến trúc mà Cố Minh đưa cho cô, lúc này đã bị làm bẩn, cô chưa kịp cúi xuống nhặt, ánh mắt đã vội vàng va phải ánh mắt anh, dũng khí và tự tin đã được tôi luyện dưới ánh đèn lúc này biến mất không còn dấu vết, đầu nóng lên, Thôi An Tĩnh ngay lập tức thốt lên: “Thanh toán qua Alipay(*) được không?”

(*): một ví điện tử tại Trung Quốc.

Vừa nói xong, suýt chút là cô muốn cắn đứt lưỡi của mình.

Cô xem nền tảng đặt xe không tồn tại à!! Đối phương có nghĩ cô là đồ ngốc không!!

Vừa rồi cô còn suýt xem anh là người xấu.

Đang lúc cô định nói gì đó để giải thích, người đàn ông đã dựng vali của cô lên trước mặt, anh liếc nhìn quyển sách nằm trên mặt đất, cúi xuống nhặt lên rồi đưa cho cô: “Sách của cô đây.”

Thôi An Tĩnh ngơ ngác nhận lấy, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”

Khi cô còn định nói thêm điều gì đó, người đàn ông đã mở cửa ghế lái.