Mí mắt nàng run rẩy không kiểm soát được, nàng nuốt xuống nỗi xúc động gần trào ra khỏi mắt, đột nhiên không cam lòng chết như vậy.
Nàng muốn thử, muốn thử cảm giác không chịu ấm ức, không còn nhẫn nhịn, có thể trả đũa.
Đáng tiếc thân thể nàng đã là nỏ mạnh hết đà, dùng hết sức lực cũng chỉ nắm được tay áo của Ma tộc.
Nàng vốn muốn hỏi Ma tộc làm sao biết nàng được tiên môn nuôi dưỡng nhưng khi nói ra, chỉ còn lại sự lo lắng:
"Cảm ơn ngươi nhưng ngươi không thể đi, ngươi sẽ chết."
Mặc dù Ma tộc trước mắt có tu vi cao thâm nhưng Hư Vân tông nơi nàng ở cũng không thể coi thường, chỉ riêng tôn giả Phân Thần kỳ đã có hai vị, tuyệt không phải thứ mà Ma tộc trước mắt có thể đối phó được.
Nàng và Ma tộc chỉ là người xa lạ, Ma tộc hoàn toàn không cần phải mất mạng vì nàng mà.
Ai ngờ Ma tộc lại rất thoải mái, còn cười toe toét với nàng: "Chết thì chết thôi, sống cũng chẳng có gì thú vị."
Hắn trông hoàn toàn không giống một người muốn chết nhưng vẻ nghiêm túc lại không giống như nói dối: "Ta vốn đến bí cảnh này để chết, nếu không gặp được ngươi, lúc này hẳn ta đã đi khiêu chiến Chúc Long rồi, nói không chừng ngay cả xương cốt cũng không còn!"
Thấy Vu Hi không nói gì, Ma tộc tưởng nàng không tin, vội vàng nói:
"Trước đây không phải ngươi còn nhắc đến sư phụ ta sao?"
Thấy Vu Hi nghi ngờ, hắn giải thích: "Chính là Ma Tôn đã hồn phi phách tán kia, thật ra đầu óc hắn có chút vấn đề, ở Ma giới cả ngày chỉ muốn tìm cách chết, cách chết mà hắn mong muốn nhất chính là tiêu tan đến mức không còn luân hồi, cho nên hắn cũng cố ý để tiên môn vây gϊếŧ."Vu Hi bị sặc.
Đồng thời cũng kinh ngạc về thân phận của Ma tộc.
Ma Tôn hẳn chỉ có bốn đệ tử...
Nàng chưa kịp suy nghĩ sâu xa, Ma tộc đã liếc xéo sang, tiếp tục nói: "Đại sư huynh của ta cũng có chút vấn đề về đầu óc, ngươi biết tại sao hắn tự bạo không?"
Sư huynh? Tự bạo?
Vu Hi nhanh chóng nhớ lại, năm ngoái đại đệ tử của Ma tôn, Thiếu chủ đời tiếp theo của Ma tộc là Chung Huyền bị tiên môn vây gϊếŧ thì đột nhiên tự bạo, một vụ nổ này suýt nữa đã thổi bay nửa giới tu chân.
"Hắn ta chán sống rồi, muốn cho các ngươi xem một màn pháo hoa lớn."
Ma tộc cười khẽ.
Vu Hi: ?
"Còn nhị sư huynh của ta, hắn thích ăn, bắt một con thần thú về hầm canh, kết quả ăn quá nhiều mà no chết, dù sao hắn cũng là Phân Thần sơ kỳ, thật mất mặt."
Ma tộc lắc đầu chê bai, cuối cùng cũng chọc Vu Hi cười, nàng cười lên, không nhịn được nói:
"Rốt cuộc Ma tộc các ngươi bị sao vậy?"
Nàng nghe nói Ma tộc đều là kẻ ác, thích gϊếŧ người, lấy việc gây họa cho nhân gian làm niềm vui, sao bây giờ nghe thấy lại là hình tượng kỳ quái như vậy?
Thấy Vu Hi vui vẻ cười, tâm trạng của Ma tộc cũng tốt hơn, cũng cười tủm tỉm nhìn nàng nói:
"Chỉ là buồn chán, thấy sống không có ý nghĩa gì, vốn ma tu đã tổn thương tâm trí, hủy hoại hồn phách, chúng ta lại không có người thân, cũng không có tình cảm, người để ý cũng..."
Hắn đột nhiên dừng lời.
Chỉ thấy tuy Vu Hi đang cười nhưng đồng tử đã giãn ra, mất đi tiêu cự.
Sinh cơ của nàng đã tiêu tan, đã đi đến cuối cuộc đời.
Ma tộc không còn cơ hội nói hết lời còn lại.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ cô đơn, hồi lâu sau mới xoa đầu Vu Hi: "Tiểu bán yêu, chúng ta gặp nhau hai lần rồi, ta còn chưa biết tên ngươi là gì? Ta tên Cố An, An trong bình an."
Thấy Vu Hi không trả lời nữa, nhắm mắt lại giống như đã ngủ thϊếp đi, hắn ôm lấy đầu gối, tiếp tục lẩm bẩm:
"Ngươi còn có nguyện vọng gì không?"
"Không nói? Vậy đợi ta rời khỏi bí cảnh, sẽ tìm cho ngươi một nơi chôn xương được không?"
"Ta nghe nói đầm hoa đào không tệ, hài tử được chôn ở đó, sau khi chuyển thế sẽ có nhiều người yêu thương."