Cậu em trai này, dường như rất ít nói, cảm xúc cũng rất nhạt nhòa…
Tần Túc nghĩ như vậy. Có lẽ vì Miêu Nịnh gọi anh là “anh trai”, nên anh rất muốn nói chuyện với cậu nhiều hơn… Dù rằng bản thân anh cũng không phải người nói nhiều.
Xe bắt đầu đi vào đoạn đường cao tốc đông xe cộ.
Miêu Nịnh nhìn từng chiếc xe chạy vùn vụt ngoài cửa sổ, trong đầu lại tái hiện lại giấc mơ kỳ lạ kia một lần nữa.
Cho đến bây giờ, từ việc đạo diễn chương trình ghi hình tại thôn Miêu phát hiện ra cậu rất giống mẹ ruột, đến việc trưởng thôn nói cho cậu biết thân thế của mình, rồi đến việc Tần Túc đến đón cậu, tất cả đều ứng nghiệm…
“Sau khi về nhà, em muốn làm gì không?” Tần Túc thử khơi chuyện.
“Ừm?” Miêu Nịnh hơi ngẩng đầu: “Em nghĩ… em muốn đi học.”
Năm nay Miêu Nịnh vừa đúng chuẩn bị lên lớp 12, nhưng vì bà ngoại qua đời, bệnh tim của cậu phát tác ngày càng nhiều, nên từ học kỳ hai lớp 11, cậu đã phải nghỉ học ở nhà.
Những điều này, Tần Túc cũng biết.
Tần Túc khẽ dừng lại, dường như không dễ nhận ra, sau đó nói: “Đương nhiên, bên trường học anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
“Cảm ơn.” Miêu Nịnh nói.
Từ đầu đến giờ, em ấy liên tục nói lời cảm ơn, giống như đang cố vạch ra một ranh giới… Có lẽ là vì chưa quen biết?
Cũng không hỏi thăm về cha mẹ, họ bảo cậu đi, cậu cũng không chút phản đối mà đi theo.
“Chú và dì khi nhận được tin vẫn đang ở nước ngoài, nên anh đến đón em về nhà.” Tần Túc không nhịn được, lại giải thích thêm một câu.
Miêu Nịnh mỉm cười, cậu nhìn Tần Túc: “Em biết mà, cha mẹ rất bận, anh trai không cần giải thích.”
Hiểu chuyện đến mức này, Tần Túc lại nghĩ.
Nhưng khi nhìn nụ cười bình thản ôn hòa của Miêu Nịnh, Tần Túc đột nhiên nhớ lại khi cậu vừa mới sinh ra.
Lúc đó, gương mặt của đứa trẻ sơ sinh nhăn nhúm, bàn tay đỏ hồng nhỏ xíu nắm chặt lại, cậu chỉ khóc hai tiếng rồi mở mắt, tò mò nhìn người bên cạnh.
Khi đó, Tần Túc tám tuổi, đúng vào độ nhạy cảm và dễ suy nghĩ. Anh tự cho rằng mình đang sống nhờ nhà người khác, giờ chú và dì đã có bảo bối mới, chắc chắn sẽ không còn thích anh nữa. Vì vậy, ánh mắt anh nhìn Miêu Nịnh không mấy thân thiện.
Lần thứ hai gặp Miêu Nịnh thì đã qua mấy ngày. Lúc này, khuôn mặt của đứa trẻ đã nở ra, không còn nhăn nữa, làn da trắng mịn, khi nhìn thấy Tần Túc cậu bé bỗng nhiên cười khanh khách.
“Tiểu Túc, em trai rất thích con đó.” Hàn Hữu Sinh cười, bế đứa trẻ đến trước mặt Tần Túc: “Con muốn thử bế không?”
“Không…” Cậu bé Tần Túc lùi lại một bước cứng ngắc. Sinh mệnh bé nhỏ mềm mại trước mặt khiến anh sợ hãi, anh sợ mình không cẩn thận sẽ làm rơi mất cậu bé.
Dù sợ hãi, nhưng anh vẫn không kìm được mà muốn nhìn đứa trẻ, vì trước giờ anh chưa từng thấy đứa bé nào nhỏ nhắn mà lại đáng yêu đến thế.
Cho đến khi cậu bé bị một người hầu gan lớn bắt cóc đi…
Giờ đây, đứa trẻ ấy đã lớn, ở nơi mà họ không thể nhìn thấy, đã chịu rất nhiều khổ cực. Từ nhỏ đến lớn không có cha mẹ quan tâm yêu thương, hiểu chuyện… dường như là điều hiển nhiên.
Nhưng đáng lẽ cậu phải là tiểu thiếu gia được yêu thương nhất nhà họ Hàn, đáng lẽ phải lớn lên trong sự cưng chiều ngàn vạn của mọi người.
“Sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.” Tần Túc nói.
Chuyện gì sẽ không xảy ra nữa? Miêu Nịnh hơi khó hiểu liếc nhìn Tần Túc, không biết câu này có ý gì.
Tần Túc không giải thích nhiều.
Có một số chuyện, làm được còn thuyết phục hơn nói ra.
Miêu Nịnh cũng không có ý định hỏi thêm, cậu nghiêng đầu nhìn ra ngoài. Tầng mây đen kịt đè nặng trên đầu, trông có vẻ sắp mưa.
Cậu không nói thêm gì với Tần Túc. Thời gian này ngày nào cũng mơ giấc mơ kỳ quái đó, cậu không ngủ ngon giấc, giờ lại bắt đầu thấy buồn ngủ.