“Chuyện này, chuyện này sao có thể giống nhau được chứ!”
Dù có chút sợ hãi, nhưng cảm giác bị xúc phạm đã khiến 006 lấy hết can đảm để lớn tiếng hơn.
“Ta là một sinh mệnh độc lập, có tư duy riêng. Còn cái thứ đó... cái thứ đó chẳng qua chỉ là một chương trình cấp thấp, biết tính toán giá trị mê hoặc rồi đổi lấy đạo cụ mà thôi!”
Thẩm Yếm nheo mắt: “Giá trị mê hoặc? Đạo cụ?”
“Đúng vậy, hắn có thể dùng nhiều cách khác nhau để dụ dỗ người khác. Nếu đối phương động lòng, hắn sẽ nhận được giá trị mê hoặc dựa theo mức độ, rồi dùng giá trị đó để đổi lấy các vật phẩm... Ma chủng trên người ký chủ cũng từ đó mà ra.”
006 vốn đã nghiên cứu kỹ càng từ trước, trả lời một cách lưu loát.
Nó len lén quan sát dáng vẻ Thẩm Yếm đang trầm ngâm suy nghĩ. Khuôn mặt nhợt nhạt, vương máu, tĩnh lặng nhưng lại mang theo cảm giác yếu đuối khiến người ta không khỏi thương xót, hoàn toàn khác với vẻ âm trầm đầy áp lực vừa nãy.
Là một kẻ mê sắc đẹp chính hiệu, 006 cảm thấy bản thân lại một lần nữa bị sắc vóc của ký chủ làm rung động.
Ánh mắt Thẩm Yếm chậm rãi lướt qua gương mặt đờ đẫn của ba người đối diện. Sự lạnh nhạt đã thay thế vẻ hung ác trước đó, như thể y đang nhìn một nhóm người sắp chết.
Cuối cùng, y quay sang nhìn 006, nở một nụ cười dịu dàng.
“Ngươi có cách giúp ta rời khỏi đây không?”
“Ta có thể truyền tống ký chủ đến một nơi đã được thiết lập từ trước, nhưng sẽ tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Sau đó, ta sẽ phải rơi vào trạng thái ngủ đông khá dài...”
“Vậy nhờ ngươi.”
Không để hệ thống có chút do dự nào, Thẩm Yếm tự nhiên cảm ơn nó.
006: …
Nó còn chưa nói hết câu.
Dù đôi mày y vẫn bình tĩnh, dịu dàng, nhưng 006 cảm nhận được cảm xúc của Thẩm Yếm lúc này dường như không ổn định chút nào.
Dưới hàng mi dài hơi rủ xuống, ánh mắt y lúc thì âm u, lúc lại yên tĩnh, vô hại. Đôi môi dưới bị cắn đến trắng bệch, rướm máu mà y không hề nhận ra, còn đầu ngón tay giấu trong tay áo thì khẽ run, như thể cả người đang lơ lửng bên bờ vực sụp đổ.
006: Được rồi.
Nó khuất phục.
Với tâm trạng muốn để ký chủ yên tĩnh một mình, hệ thống dùng chút năng lượng còn lại để mở thông đạo không gian, truyền cả Thẩm Yếm và chính nó sang.
“Phùm!”
Thẩm Yếm rơi vào nước.
Nước không sâu, khi đứng vững chỉ ngập đến ngực y, nhưng cảm giác choáng váng do dịch chuyển đột ngột cùng tình trạng cơ thể yếu ớt khiến y không thể đứng vững, cả người ngã sấp xuống.
Nước ấm tràn vào mũi miệng. Tứ chi không còn chút sức lực, y phải cố gắng hết sức để trồi lên mà vẫn bị sặc vài ngụm nước.
Thẩm Yếm gắng gượng bò lên bờ, úp mặt vào cánh tay, hơi thở yếu ớt, treo mình bất động ở đó.
Hoàn toàn không nhận ra có một đôi mắt lạnh lẽo, sâu thẳm từ đầu đã nhìn chằm chằm vào y.
Hiện tại, linh lực trong người đã cạn sạch, vết thương ngoài da không ngừng đau nhức, y chẳng còn sức lực để quan sát xung quanh. Việc chống đỡ để bám lấy bờ đã là điều tốt nhất y có thể làm.
Vết thương ngâm trong nước không tốt, Thẩm Yếm chỉ muốn lên bờ ngay. Nhưng cơ thể y lúc này yếu ớt đến mức không thể làm nổi động tác đơn giản là đẩy mình ra khỏi nước.
Dòng nước trong vắt len lỏi qua những vết thương, loang ra một vòng hồng nhạt quanh người y.
Y phục dính sát vào thân hình gầy gò, lộ rõ xương bướm ưu mỹ nơi tấm lưng mỏng manh, khẽ động theo nhịp thở.
Cảnh tượng ấy đập vào mắt của Cố Hoài Tẫn.
Người trước mặt dường như từ đầu đến cuối không hề nhận ra sự tồn tại của hắn. Y treo mình trên bờ, dáng vẻ yếu đuối, tàn tạ. Eo thon, tóc đen rũ xuống, càng làm làn da lộ ra thêm phần trắng muốt, gần như trong suốt.
Ngọn lửa ma viêm đen đỏ xoay tròn nơi đầu ngón tay Cố Hoài Tẫn. Ánh mắt hắn nhìn về phía đối phương chứa đầy sự lạnh lùng, như nhìn một người chết.
Nhưng ngay khi chuẩn bị ra tay, mày hắn hơi nhíu lại, không dễ nhận ra.
Người này khiến hắn có cảm giác quen thuộc.