Thập Niên 70 Mẹ Kế Giỏi Nuôi Con Khéo Quản Chồng

Chương 43

Nằm trong lòng mẹ kế rất ấm áp, mùi xà phòng nhè nhẹ, khác với mùi thơm quen thuộc của mẹ ruột, mẹ ruột lúc nào cũng thơm tho nhưng mẹ chưa từng ôm nó như vậy.

Nó có thể nghe thấy nhịp tim gấp gáp và hơi thở dồn dập của mẹ kế vì chạy quá nhanh.

Không biết vì sao, khi cảm nhận được sự ấm áp trong vòng tay mẹ kế, nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở của mẹ kế, nó dần dần không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Cố Bắc Bắc đang nằm trên lưng mẹ cảm thấy đầu óc quay cuồng hơi chóng mặt, đầu cứ lắc lư một chút.

“Bác sĩ, con tôi bị ngã đập đầu, làm ơn kiểm tra giúp.” Dư Huệ chạy vào phòng y tế, vừa thở hổn hển vừa nói với người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng đang ngồi đọc sách trên ghế.

Bác sĩ trong phòng y tế tên là họ Tôn, thấy một cô gái trẻ bế một đứa nhỏ đầy máu vào, ông lập tức đứng dậy, bảo cô ôm đứa nhỏ ngồi lên ghế ở phía trước.

Dư Huệ ngồi xuống ghế, ôm Cố Nam ngồi trên đùi mình.

“Bác sĩ Tôn, bác cứu em trai cháu với.” Cố Đông đang đứng nhìn thấy bác sĩ Tôn chuẩn bị thuốc và bông băng, nghe thấy giọng của Cố Đông, ông mới chú ý đến cậu bé. Nhìn cậu rồi lại nhìn Dư Huệ và đứa nhỏ trong tay cô, lúc này ông mới nhận ra đây là Cố Nam, con trai thứ của nhà họ Cố đây mà, còn cô gái này là vợ mới cưới của Cố Hoài.

Ngày hôm qua, ông cũng đã nghe chuyện xung quanh nhà họ Cố, giờ lại thấy Cố Nam bị thương, Sắc mặt của bác sĩ Tôn không khỏi có chút thay đổi.

Nếu vết thương trên đầu đứa trẻ này là do cô gây ra, ông sẽ phải báo cáo với lãnh đạo quân khu.

Dư Huệ lo lắng nhìn Cố Nam, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của bác sĩ Tôn.

Bác sĩ Tôn dùng kẹp bông để lau sạch máu trên mặt và trán Cố Nam, sau đó mới nhìn thấy vết rõ thương hiện trên trán.

Vết thương trên trái trái dài khoảng một đốt ngón tay, máu đã chảy ít lại, vết thương không sâu.

Khi bác sĩ Tôn dùng dung dịch i-ốt để khử trùng vết thương, Cố Nam đau đến mức la lên, đầu cũng ngửa ra sau.

“Đau quá, oa oa…”

“Đừng động, đừng sợ, sẽ xong nhanh thôi, xử lý vết thương xong bôi thuốc lên khỏi nhanh hơn, nếu để lâu sẽ đau hơn.” Dư Huệ dịu dàng an ủi Cố Nam.

“Nam Nam của chúng ta là tiểu nam tử hán, mạnh mẽ nhất, dũng cảm nhất. Cái đau này, nhất định chịu được đúng không?” Với đứa trẻ nghịch ngợm như Cố Nam, Dư Huệ lại dùng cách mà cô hay áp dụng khi dỗ bọn nhỏ trong cô nhi viện.

Giọng nói của cô có vẻ có tác dụng xoa dịu một chút, Cố Nam không còn sợ hãi như trước, nhưng vẫn mím miệng khóc thầm.

Đây là lần đầu tiên có người dịu dàng dỗ dành cậu, cảm giác này khiến Cố Nam cảm thấy một điều gì đó mà cậu chưa từng có.

Bác sĩ Tôn nhìn Dư Huệ một chút, có vẻ ngạc nhiên. Cô không giống như bà mẹ kế độc ác như lời đồn. Nhìn xem, bây giờ người ta còn đang dịu dàng an ủi đứa nhỏ.

“Chờ chúng ta về nhà, sẽ ăn bánh bao thịt lớn với canh thịt viên có được không?” Trong khi bác sĩ Tôn đang xử lý vết thương cho Cố Nam, Dư Huệ tiếp tục dỗ dành cậu.

Cố Nam nhẫn nhịn đau đớn, vô thức nói: “Được~”

“Nam Nam của chúng ta sẽ ăn mấy cái bánh bao thịt nhỉ?”

“…”

Bác sĩ Tôn băng bó xong vết thương cho Cố Nam, “Vết thương không sâu, chỉ là trầy da, không nghiêm trọng lắm, sáng mai dẫn đứa nhỏ đến để thay băng, thay ba lần là sẽ ổn thôi.”

“Không cần uống thuốc, về nhà chú ý xem đứa nhỏ có sốt không, nếu sốt thì đưa ngay đến bệnh viện quân khu.”

“Trong những ngày tới cần ăn uống thanh đạm, được thì ăn mấy món bổ dưỡng một chút.”

Dù Dư Huệ rất am hiểu cách chăm sóc con nít bị thương, nhưng vẫn chăm chú nghe lời dặn dò.

“Cố Đông, em trai cháu sao bị thương?” Bác sĩ Tôn nhìn Cố Đông hỏi.