Màn đêm buông xuống, bao trùm cả thành phố. Lâm Nguyệt chạy trên con phố vắng, từng bước chân của cô dường như không thể vươn xa thêm nữa. Cơn mưa từ đầu giờ chiều đã khiến đường phố trở nên trơn trượt, nhưng không có gì có thể cản cô lại. Cô chạy, cho dù không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ cảm nhận được sự đe dọa từ phía sau.
Tiếng động cơ xe tải vang vọng trong không gian yên tĩnh, ngày càng gần hơn, như một con thú săn mồi đang rình rập. Lâm Nguyệt không quay đầu lại, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo trong không khí, và cái chết đang từng bước tiến gần tới cô. Cô biết mình không thể thoát, nhưng vẫn cố chạy, cố gắng giằng co thêm chút thời gian.
Bỗng nhiên, cô ngã xuống đất, đau đớn, mảnh vụn của ký ức về sự phản bội, về những lời nói giả dối, về cái chết đáng sợ lại ùa về trong cô. Tất cả hòa vào bóng tối và rồi trở nên mờ mịt như thể chưa từng xảy ra.
Lâm Nguyệt tỉnh dậy.
Ánh sáng từ phía ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, nhẹ nhàng và ấm áp. Cô mở mắt, nhưng chỉ một giây sau, cô ngừng lại, ánh mắt chăm chú vào không gian quen thuộc xung quanh. Cảm giác ngỡ ngàng dâng lên trong lòng cô. Đây là căn phòng của cô, chiếc giường này, chiếc bàn trang điểm ấy, mọi thứ đều như chưa từng thay đổi.
Lâm Nguyệt ngồi bật dậy, đưa tay chạm vào chiếc gối, cảm giác mềm mại không hề thay đổi, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác không thể tả. Làm sao có thể như vậy? Cô đã chết, đã không còn tồn tại. Vậy mà giờ đây, cô lại sống lại, trong cơ thể của chính mình, như thể những gì đã qua chỉ là một cơn ác mộng.
Cô đưa tay lên vuốt mái tóc dài đã gọn gàng, cảm nhận sự mượt mà quen thuộc. Đôi mắt nhìn vào gương phản chiếu lại hình ảnh của chính mình. Gương mặt sáng sủa, làn da mịn màng, tất cả đều là của cô, nhưng không phải của người cô từng là trong quá khứ. Lâm Nguyệt đã sống lại, và cô có thể cảm nhận được một cơ hội mới đang mở ra.
Cô đứng dậy, ánh mắt lướt qua chiếc đồng hồ treo trên tường. Không cần phải nhìn kỹ, cô cũng biết rằng đây không phải là một giấc mơ. Tất cả mọi thứ đều là thật. Cô không còn là người yếu đuối, không còn là cô gái chỉ biết chạy theo ánh hào quang mà không biết cách bảo vệ mình.
"Nếu đây là cơ hội, tôi sẽ không bỏ lỡ nó lần nữa."
Lâm Nguyệt nhắm mắt lại, tự nhủ rằng mình phải cứng rắn hơn, phải quyết tâm hơn. Cô không thể để những sai lầm trong quá khứ lặp lại. Nếu cô muốn thay đổi, cô phải là người làm chủ cuộc đời mình, không để bất kỳ ai hay điều gì có thể làm chủ được cô lần nữa.
Một tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Nguyệt. Cô cầm điện thoại lên, không cần nhìn cũng biết là ai. Đó là Trương Khải Linh, bạn thân kiêm quản lý của cô.
"Nguyệt Nguyệt! Cậu không đến buổi họp đoàn phim sao? Cậu không muốn mất cơ hội này đấy chứ? Làm ơn, đừng để người ta nghĩ cậu thiếu chuyên nghiệp!"
Lâm Nguyệt nhíu mày, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác bối rối. Cô nhớ rất rõ, bộ phim Ngôi Sao Lạc Lối là một trong những tác phẩm đầu tiên đưa cô vào ngành giải trí, nhưng cũng chính bộ phim này đã mang lại cho cô vô vàn nỗi đau. Lần này, cơ hội đó lại đến, và cô không thể để nó trôi qua.
"Linh, tôi sẽ đến."
Lâm Nguyệt hít một hơi thật sâu, đôi mắt dừng lại trên chiếc gương trước mặt. Cô không phải là người cũ, không phải là cô gái đã từng ngu ngốc và để những người xung quanh điều khiển cuộc sống của mình. Lần này, cô sẽ không để bất kỳ ai có thể làm tổn thương mình. Cô sẽ bước đi, và tất cả mọi người sẽ phải nhận ra cô, nhận ra sức mạnh tiềm ẩn trong chính mình.
Căn phòng họp đoàn phim lớn và trang trọng, không gian được chiếu sáng bởi ánh đèn pha lê lấp lánh, làm nổi bật vẻ sang trọng của những chiếc ghế da và mặt bàn gỗ quý. Lâm Nguyệt bước vào, cảm giác như có vô vàn ánh mắt đang đổ dồn vào cô. Nhưng lần này, cô không cảm thấy lo lắng. Cô biết mình có thể làm được.
Ánh mắt cô lướt qua những người xung quanh: các diễn viên, nhà sản xuất, các nhà tài trợ, tất cả đều là những người có quyền lực trong ngành. Nhưng không ai trong số họ có thể gây ra cho cô sự bất an. Cô cảm nhận được ánh mắt của Tần Nghiên, nữ minh tinh kiệt xuất, vẫn không rời khỏi cô.
Tần Nghiên ngồi ở chiếc ghế đầu bàn, với dáng vẻ lạnh lùng, quyến rũ, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao. Cô ta không mỉm cười, chỉ nhướn mày một chút, nhưng đôi mắt kia lại mang theo sự tính toán, thậm chí là một chút thách thức.
Lâm Nguyệt không vội vã, không né tránh ánh mắt đó. Cô nhìn thẳng vào Tần Nghiên, ánh mắt kiên định, không chút lo lắng. Từng bước đi của cô trong phòng họp này đều mang theo sự tự tin không thể bẻ gãy. Cô đã sống lại, và lần này cô sẽ không bị cuốn vào cái trò chơi tàn nhẫn mà Tần Nghiên và những người khác đã tạo ra.
"Lâm Nguyệt, tôi nghe rất nhiều về cô. Tôi mong chúng ta có thể hợp tác tốt đẹp." Tần Nghiên lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý.
Lâm Nguyệt không vội vã đáp lại. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt sáng ngời không chút dao động. "Tần tiểu thư, tôi cũng rất mong được hợp tác."
Câu trả lời ngắn gọn nhưng đầy dứt khoát. Cô không còn là người thiếu quyết đoán, không còn là cô gái chỉ biết phụ thuộc vào ánh hào quang của người khác. Lần này, cô sẽ tự mình đi con đường của mình. Không ai có thể đẩy cô vào bóng tối, không ai có thể làm chủ cuộc sống của cô nữa.