Bùi Kiều đã đi xa, dĩ nhiên không hề hay biết nỗi hoang mang trong lòng Tiểu Đào Tam.
Chiếc gương đồng lặng lẽ quan sát nàng ôm chặt lò sưởi, bước đi dưới màn đêm tĩnh mịch.
Có vẻ nàng muốn tỏ ra mình vẫn ổn, ngoài miệng còn bận suy nghĩ tối nay ăn gì.
Nàng lục lọi trong túi trữ vật một hồi, cuối cùng chỉ tìm được một túi hạt dẻ, bèn cầm lên gặm như một con sóc nhỏ tích trữ thức ăn qua mùa đông.
Nàng thực sự đói lả, chẳng mấy chốc đã ăn sạch túi hạt dẻ. Thế nhưng, bụng nàng vẫn không ngừng réo vang.
Nàng cố tỏ ra mình chẳng bận tâm, nhưng khuôn mặt lấm lem tro bụi cùng đôi môi xụ xuống đã vô thức để lộ cảm xúc thật sự.
Có lẽ thấy nàng đáng thương, gương đồng hiếm khi cất lời an ủi: “Bùi Ninh là tiền kiếp của ngươi, cũng chính là ngươi. Số mệnh của nàng đã tận, đó là kiếp số của nàng, cũng nhờ thế mà ngươi mới có được thân thể này.”
Bùi Kiều cúi đầu nhìn ngọn lửa nhỏ bập bùng trong lò sưởi, bỗng nhiên hắt hơi một cái, khẽ đáp: “Ừm.”
Nàng siết chặt những ngón tay đã tê cóng, chậm rãi nói: “Kiếp này, ta nhất định sẽ sống thật tốt.”
Sẽ ăn no mặc ấm, đi khắp núi sông biển hồ, ngắm nhìn những phong cảnh mà kiếp trước chưa từng thấy, nếm thử những món ăn mà kiếp trước chưa từng được ăn.
Sẽ biết trân trọng mạng sống, sẽ cố gắng tu hành.
Thế nhưng, gương đồng lại lạnh lùng phá vỡ giấc mộng đẹp của nàng: “Nhưng ngươi nên nhớ, thân xác này vốn đã chết, sớm muộn gì cũng sẽ mất đi sức sống. Nếu may mắn tìm được linh dược nghịch thiên thì có thể miễn cưỡng duy trì một thời gian, nhưng cũng không quá mười năm.”
Mười năm, so với những cuộc đời kéo dài hàng trăm năm trong giới tu tiên thì chẳng khác nào một cái chớp mắt.
Bước chân Bùi Kiều thoáng khựng lại, linh lực duy trì lò sưởi cũng theo đó mà tắt ngấm, đầu ngón tay nàng lập tức lạnh buốt trong đêm tối.
“Vậy sao…” Nàng lẩm bẩm, tựa như một pho tượng mong manh bị bóng đêm bao phủ.
Nàng hỏi không mang theo hy vọng gì: “Vậy ngươi nói xem… ta còn cơ hội không?”
“Đương nhiên.” Gương đồng nhìn nàng với vẻ hờ hững: “Mệnh cách của ngươi không tốt, nhưng may mắn là có ta. Ta biết mọi thứ, không gì không rõ, ngươi cứ hỏi là được.”
“Tương truyền thời thượng cổ có vài món thần khí lưu lạc nhân gian, trong đó có một thứ gọi là Phong Hồn Tỏa. Nếu có thể dung hợp nó vào cơ thể, nó sẽ nuôi dưỡng cả thân xác lẫn linh hồn, dù là một người sắp chết, chỉ cần còn một hơi thở thì cũng có thể kéo trở lại từ quỷ môn quan.”
Đôi mắt ảm đạm của Bùi Kiều sáng lên: “Thật sự có thứ lợi hại vậy sao?”
Gương đồng thong thả tiếp lời: “Nhưng ngươi đừng vội vui mừng, vật này vốn là thánh vật trấn áp tà ma, hiện tại lại bị phong ấn trong cơ thể một người.”
Bùi Kiều lập tức hỏi: ”… Là ai?”
“Ma Vực Thập Tam Thành, Cố Cảnh Dao.”
Mặt Bùi Kiều bỗng tái nhợt, nàng ủ rũ rúc mặt vào chiếc khăn quàng cổ giữ ấm.
Là người của thời đại sau, tất nhiên nàng biết Cố Cảnh Dao là ai.
Những năm lang thang ở các phường thị, ngoài những lời đồn về các đệ tử tiên môn kinh tài tuyệt diễm, nàng cũng từng nghe không ít chuyện về những ma đầu đáng sợ trong Ma Vực.
Không chỉ là người đời sau như nàng, hiện tại nếu phóng tầm mắt ra cả giới tu tiên, ai mà không biết đến cái tên ấy?
Một kẻ chỉ cần giậm chân một cái là có thể khiến nửa giới tu tiên run rẩy - Ma đầu Cố Cảnh Dao.
Không một ai dám trực tiếp gọi thẳng tên y, ngay cả những lời đồn truyền miệng cũng chỉ dám dùng hai chữ “người đó” để nhắc đến.
Nghe nói vị Ma qân này tính tình thất thường, hỉ nộ vô thường.
Đã có lần y vô duyên vô cớ đồ sát toàn bộ một tông môn chính đạo, khiến một đại tông môn rộng trăm dặm máu chảy thành sông, không ai còn sống sót.
Lại có lần, y một mình tiến vào Bắc Hải, gϊếŧ chết hung thú khét tiếng tàn bạo, lột da nó để may áo choàng mới.
Nơi y đi qua, tất có xương trắng chất chồng, máu đỏ nhuộm trời.
Nếu liều lĩnh đến gần y, đừng nói là sống được mười năm, e rằng ngay khi vừa thấy y, nàng đã như con kiến hôi bị bóp chết trong nháy mắt.