Xuyên Về Cổ Đại, Ta Dạy Vương Gia Pháo Hôi Tạo Phản

Chương 19

Vừa nói, Bạch Vi vừa lấy khăn giấy lau nước mắt, khiến Tô Nhiễm không khỏi cảm thấy khó hiểu: "Trời ơi, lại đóng kịch gì nữa đây?"

Cô vừa dứt lời, nhóm nữ sinh do Kiều Sở Sở dẫn đầu đã lên tiếng bênh vực Bạch Vi: "Tô Nhiễm, đừng bắt nạt Vi Vi, cô ấy thật thà như vậy mà."

"Rõ ràng là Lục Hoài Xuyên theo đuổi cô ấy không buông, đâu phải lỗi của Bạch Vi."

Tô Nhiễm lập tức hiểu ra: "Ra là chiêu "khổ nhục kế" để rửa tội cho mình đây mà. Mấy cô này đúng là không còn liêm sỉ, đến mức thừa nhận Vi Vi thật thà cơ đấy? Chẳng phải đang xúc phạm người thật thà sao?"

Thẩm Giai tức giận, đập mạnh tay xuống bàn: "Các cô không được vu oan cho người khác! Chính tai tôi nghe thấy Bạch Vi nói rằng cô ta cố tình quyến rũ Lục Hoài Xuyên!"

Tô Nhiễm liếc Thẩm Giai một cái đầy tán thưởng

"Cô bạn này tiến bộ rồi, tuy không làm được gì to tát, nhưng ít ra cũng biết đứng lên bảo vệ mình."

Nhưng ngay sau đó, Kiều Sở Sở lại chuyển mũi nhọn sang Thẩm Giai, khiến cô nàng rơi vào tình thế khó xử.

Tô Nhiễm đột ngột lên tiếng: "Đúng, là tôi làm đấy!"

Cả lớp lập tức im phăng phắc, rồi nhanh chóng lao vào bàn tán: "Không ngờ thật sự là Tô Nhiễm phát tán chuyện đó."

"Bụng người cách một lớp da thôi mà, ghen tuông đúng là đáng sợ."

"Mạng xã hội không phải nơi ngoài vòng pháp luật đâu nhé."

Tô Nhiễm bình thản bước tới trước mặt Bạch Vi rồi nghiêm túc nói: "Là tôi làm. Tôi xin cúi đầu ba lần để xin lỗi cậu."

Ánh mắt Bạch Vi đầy ngạc nhiên, chưa kịp phản ứng thì Tô Nhiễm đã tự mình phối nhịp: "Khom lưng lần thứ nhất!"

“Khom lưng lần thứ hai.”

“Khom lưng lần thứ ba.”

Bên dưới có vài học sinh lanh miệng còn hô to: "Người nhà nhớ đáp lễ nhé!"

Bạch Vi ngây người vài giây, không biết phải đối phó ra sao. Cô ta không ngờ Tô Nhiễm lại thẳng thừng nhận tội như vậy, làm đảo lộn hết kịch bản mà cô ta đã vạch ra từ trước.

Đúng lúc này, thầy Vương bước vào lớp chuẩn bị bắt đầu buổi học.

Thầy là phó hiệu trưởng của trường, một người có tiếng tăm rất được kính trọng.

Một số học sinh vội vàng kể lại toàn bộ sự việc cho thầy Vương. Sau khi nghe xong, thầy tỏ vẻ tức giận nhưng rồi lại hài lòng gật đầu: "Biết lỗi và chịu sửa là điều tốt. Nhưng lần sau không được tái phạm."

Vì Tô Nhiễm là học sinh xuất sắc, thầy đã thấy tên cô trong nhiều bảng thành tích nên định xử lý nhẹ nhàng cho qua chuyện.

Tuy nhiên, Tô Nhiễm không định để mọi thứ kết thúc như vậy.

"Thưa thầy, không thể làm thế được." Cô giơ điện thoại lên và nói tiếp: "Tình huống lần này rất nghiêm trọng, đã gây ra ảnh hưởng xấu, nên em đã tự thú với cảnh sát."