Mạnh Thu cúi đầu, tiếng hít thở khẽ run trong cổ họng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kia một lúc lâu mà chẳng thể thốt nên lời.
Khuôn mặt này, dù cho đã ngắm nhìn bao nhiêu lần cũng vẫn khiến người ta kinh ngạc vì vẻ đẹp, hậu cung có biết bao nhiêu mỹ nhân, dung nhan kiều diễm thì vô số.
Nhưng khuôn mặt của Nam Thù vẫn đủ để chiếm vị trí đầu tiên.
Nàng chẳng cần làm gì cả, chỉ mỗi dung mạo này đã toát lên nét đáng thương đến động lòng người, trong cả hậu cung, có lẽ chỉ có Trân quý tần được sủng ái nhất mới có thể sánh ngang.
Tiếng gõ cửa vang lên, cả hai cùng quay đầu nhìn ra ngoài.
"Ai đó?" Mạnh Thu hướng ra cửa cất tiếng hỏi, sau đó quay đầu lại đã thấy Nam Thù kéo rèm trốn ở phía sau.
Qua một tấm rèm vải, giọng của cung nữ ngoài cửa vọng vào, vội vàng nói: "Chủ tử vừa mới từ chỗ Thái tử phi trở về đã nổi nóng, chủ tử cho truyền Nam Thù qua gặp mặt."
Mạnh Thu đứng ở cửa, gương mặt khó xử: "Nghênh Xuân tỷ tỷ, hôm qua Nam Thù bị sốt nên thân thể vẫn còn yếu, vừa rồi ta đã xin phép nghỉ rồi."
Lời còn chưa dứt đã bị cắt ngang: "Đó là lệnh của chủ tử căn dặn, ta chỉ đến truyền lời."
Nghênh Xuân đứng ngoài cửa với dáng vẻ ngạo mạn, không hề có chút nào nể tình: "Đã là thân phận nô tỳ rồi, chủ nhân đã mở miệng thì đừng nói là sốt, chỉ cần chưa chết cũng phải bò dậy đi đến gặp."
Cửa vừa đóng, sắc mặt Mạnh Thu lập tức trở nên khó coi.
Nghênh Xuân là người được Triệu lương đệ mang từ ngoài cung vào, là cung nữ nhất đẳng ở Trường Tú cung, ngày thường đều ỷ vào ân sủng của Triệu lương đệ mà đè đầu cưỡi cổ hai người bọn họ.
Nhưng dù gì cũng đều là cung nữ, nói lời như vậy thật dễ khiến lòng người lạnh buốt: "Nô tỳ cũng là người, ai mà không có lúc đau ốm? Chỉ xin nghỉ một ngày thì có gì mà không được."
"Cẩn thận tai vách mạch rừng đó." Nam Thù ở phía sau tấm rèm vải thay xong y phục chỉnh tề, chỉ có điều sắc mặt nàng vẫn trắng bệch, bước chân lảo đảo, dáng vẻ không tự nhiên chút nào.
Mạnh Thu vội bước lên đỡ lấy: "Thân thể của ngươi như vậy, sao mà có thể đi được?"
Lần đầu tiên của nữ nhân vốn đã là chuyện rất đau đớn, huống chi Nam Thu còn phải chịu cảnh khổ sở hơn gấp bội, ngay cả cây Đông Thanh bên cạnh cũng thấy được đôi chân run rẩy dưới lớp áo của nàng, như vậy thì sao có thể đi hầu hạ chủ tử?
Nam Thù khẽ lắc đầu, Triệu lương đệ không phải là người có tính tình tốt gì, nếu nàng không đi, nàng không dám nghĩ hậu quả sẽ thế nào: "Ta gánh vác không nổi đâu."
Nam Thù có một gương mặt khiến người ta nhìn vào đã cảm thấy thương xót, và một giọng nói dịu dàng, thanh thoát.
Giọng nói mềm mại như sương, âm điệu dịu dàng như mời gọi, mỗi khi nàng cất lời có thể khiến người nghe như tê dại nửa người.
Vòng eo của nàng mảnh mai như cây liễu, làn da trắng như tuyết, dáng vóc càng thêm tuyệt vời, những gì mà người khác ao ước nàng đều có đủ, như thể được trời ban cho tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời.
Nhưng đáng tiếc, lại ban cho nàng một xuất thân thấp kém như vậy.
Thân hình ấy không dám lộ ra, gương mặt kia thì ngày ngày đều phải che đi.
Giờ phút này, sắc mặt nàng tái nhợt, yếu ớt đến mức như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, nhưng nàng vẫn lấy một hộp thuốc mỡ chậm chầm bôi lên mặt.
Làn da trắng như tuyết kia lập tức trở nên mờ nhạt và kém sắc.
Mạnh Thu cầm phấn trên bàn, giúp nàng che đi vết hôn trên cổ.
Cổ của nàng trắng nõn, mịn màng như gốm sứ, nhưng lúc này, phần cổ ấy lại đỏ bừng, trên đó còn có vài dấu hôn.
Giống như mai đỏ trên tuyết trắng, không những không xấu mà ngược lại, càng thêm quyến rũ.
Mạnh Thu hít thật sâu mấy lần, mới nói: "Một sắc đẹp tuyệt trần như thế này, vậy mà chỉ có thể che giấu, thật sự quá đáng tiếc."
Nàng ấy không biết mình đã thở dài bao nhiêu lần vì điều này.
Nam Thù nhìn vào trong chiếc gương đồng, từ khi còn mười mấy tuổi nàng đã vào trong cung hầu hạ, khi đó còn nhỏ nên không nhận ra điều gì.
Sau này, càng lớn khuôn mặt càng trở nên thu hút hơn.
Nàng biết rõ, với thân phận của mình thì khuôn mặt này sẽ mang đến cho nàng những gì.
Chỉ có ánh mắt ghê tởm, sự bài xích và những lần hãm hại vô cớ, còn có những bàn tay đang âm thầm giở trò phía sau, tựa như có thể kéo nàng xuống vực thẳm vào bất cứ lúc nào.
"Dù dung mạo có đẹp đến đâu, cũng chỉ như hoa dệt trên gấm." Lớp cao dán từ thái dương đến cổ được phủ một cách tỉ mỉ, không bỏ sót chút nào.
Từ vẻ rực rỡ lộng lẫy, thoáng chốc đã trở nên vô cùng mờ nhạt.
"Không quyền, không thế, khuôn mặt này sẽ chỉ mang đến tai ương ngập đầu." Nam Thù rất trầm tĩnh khi nói ra câu này.
Dù vậy, ngón tay của nàng đã siết chặt đến mức lòng bàn tay trắng bệch, không còn chút máu.