Hứa Tiểu Hoa ngủ một giấc rất sâu, cô mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ, cô nhớ ra mình vốn là một sinh viên sắp tốt nghiệp cao học của thế kỷ 21.
Hôm đó, cô vừa đọc xong một cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh niên đại có tựa đề “Sáu Mươi Năm: Phi Thiên và Độn Địa”.
Câu chuyện chủ yếu kể về nữ chính Hứa U U, người sau khi tốt nghiệp đại học đã lập tức dấn thân vào sự nghiệp báo chí. Trong một thời đại đặc biệt, vì kiên trì giữ vững lương tâm và chính nghĩa, cô ấy đã phải chịu đựng không ít lần tai bay vạ gió. Cuối cùng, cô ấy vươn tới đỉnh cao sự nghiệp, hơn nữa dường như còn có khả năng sẽ gương vỡ lại lành với nam chính.
Hứa Tiểu Hoa không mấy hứng thú với mạch truyện chính, ngay từ đầu cô đã quan tâm rằng Hứa Miễn Như, cô con gái út nhà họ Hứa bị lạc từ năm năm tuổi, cuối cùng có được tìm thấy hay không?
Nhưng đến tận cuối tiểu thuyết, cô cũng không thấy “Hứa Miễn Như” xuất hiện lại, thay vào đó là bà nội nhà họ Hứa ngồi dưới cây ngô đồng, nhớ lại cảnh cháu gái nhỏ từng mềm mại gọi bà là “bà nội”. Còn người mẹ, lúc con gái bị sốt cao thì ôm đứa bé nho nhỏ, lo lắng lau nước mắt, vì muốn tìm được con gái mà suốt ngày cắm rễ ở các trường tiểu học cơ sở khắp nơi, hy vọng tìm được chút manh mối về con gái.
Người mẹ vốn thanh nhã, xinh đẹp, còn chưa đến bốn mươi mà tóc mai đã có sợi bạc, mắt ngấn lệ, nhẹ nhàng nói với nữ chính: “Chỉ cần con bé sống tốt, dù con bé không nhận tôi, tôi chết cũng nhắm mắt.”
Nhưng cho đến tận cuối cuốn tiểu thuyết, cô vẫn không thấy Hứa Miễn Như xuất hiện lần nữa. Thay vào đó, bà nội nhà họ Hứa ngồi dưới gốc cây ngô đồng, xa xăm nhớ lại cảnh cháu gái nhỏ từng mềm mại gọi bà là “bà nội”. Còn người mẹ, trong lúc con gái sốt cao, đã ôm chặt đứa bé nhỏ xíu, lo lắng đến mức nước mắt lăn dài, không ngừng lau đi. Để tìm con, bà đã cắm rễ ở các trường tiểu học cơ sở khắp nơi, hy vọng tìm được dù chỉ một manh mối nhỏ nhoi về con gái.
Người mẹ vốn dĩ từng tao nhã, xinh đẹp, mới ngoài bốn mươi mà tóc mai đã điểm sương, mắt ngân ngấn lệ, nhẹ nhàng nói với nữ chính: “Chỉ cần con bé sống tốt, dù nó không nhận ra mẹ, mẹ cũng có thể nhắm mắt xuôi tay.”
Hứa Tiểu Hoa đọc đến đây, không nhịn được mà rơi nước mắt theo. Tuy cô cũng là con một trong nhà, nhưng có lẽ duyên với cha mẹ mỏng, cha mẹ ly hôn từ sớm, cha làm giàu rồi tái hôn, cô nghĩ dù biết cô bị điện giật chết, cha ruột của cô cũng chưa chắc đã đến dự tang lễ của cô.
Mẹ cô cả đời yêu bản thân nhất, đến năm mươi tuổi vẫn liên tục yêu, kết hôn, ly hôn, rối rắm với việc mình có được yêu hay không, dường như cô chỉ là món quà kèm theo trong cuộc hôn nhân chưa từng trưởng thành của mẹ.
Nhưng Hứa Miễn Như trong tiểu thuyết thì khác, cả nhà đều xem cô bé nhỏ như ngọc như ngà, đáng ra cô ấy có thể có một đời rực rỡ, tươi sáng.
Chỉ vì một lần lạc mất bất ngờ, cả nhà họ rời khỏi quỹ đạo sống ban đầu, từ hài kịch cứng rắn trượt thành bi kịch, so với sự may mắn và hạnh phúc của Hứa U U, con gái kế nhà họ Hứa, kết cục này khiến Hứa Tiểu Hoa hơi nghẹn trong lòng, định ra ngoài xem phim để giải tỏa cảm xúc.
Nhưng không ngờ, vừa ra khỏi nhà đã gặp mưa lớn, trong dòng nước sâu đến đầu gối bất ngờ bị điện giật, rồi đi đến Hoa Quốc sáu bảy mươi năm trước.
Trong không gian này, hình như cô từng bị sốt cao một lần, ký ức trước 5 năm tuổi không còn, chỉ có vài đoạn ngắn mơ hồ, giống như khi còn rất nhỏ, cô có một người mẹ dịu dàng, luôn ôm cô, thân thương gọi cô là “Tiểu Bảo Nhi”, “Tiểu Hoa Hoa”, cái trán lạnh áp lên gương mặt nóng bỏng của cô, giọng khóc khan nói: “Tiểu Bảo Nhi, sao con vẫn nóng thế này?”
Dường như còn có một bà nội hiền từ, ôn hòa, cầm kẹo hồ lô cho cô, nhẹ nói: “Tiểu Hoa Hoa, chỉ được liếʍ một chút, con còn chưa khỏi ho, không được ăn nhiều đâu nha.”
Nhà có bình hoa đẹp, có tủ sách xếp ngay ngắn, trên đó có rất nhiều sách dày, cô cũng có một tủ sách nhỏ.
Nhưng lớn lên chút, dường như mẹ không gọi cô thế nữa, mà luôn gọi “Tiểu Hoa”, cha cô nói bà nội mất khi cô ba tuổi, nhà cũng không có tủ sách, bàn viết của cô là cha mất nhiều thời gian đóng cho.
Thỉnh thoảng cô cũng thấy lạ, sao mẹ trong ấn tượng dịu dàng, thích đọc sách, mắt hạnh đẹp, lại thành một phụ nữ mắt phượng không biết chữ, ngươi cha cao gầy đeo kính vàng lại biến thành người đàn ông lùn mập thế nhỉ?
Mỗi lần hỏi cha, cha đều cười nói: “Đó là vì Tiểu Hoa nhà ta lớn lên rồi!” Sau đó cô cũng không băn khoăn nữa, nghĩ những đoạn đó chỉ là giấc mơ lúc nhỏ.