"...Trò chơi hoàn toàn nhập vai với độ chân thực 100% thì chân thực đến mức nào chứ?"
Trái Đất, phòng máy tính của một trường đại học nào đó.
Nhìn tin nhắn trong nhóm chat, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong đầu Diệp Vĩ không phải là trò chơi, mà là cảnh “đen tối”.
Nói cụ thể hơn một chút, chính là tựa game Nhập vai hành động được anh độ hơn 200 cái mod*, cùng với cả trăm “bà vợ” do chính tay anh nặn hình bước ra từ game và sống động ngay trước mắt.
(Mod là những thứ không có sẵn trong game gốc, nhưng bạn có thể cài thêm vào để làm game hay hơn, đẹp hơn, vui hơn, hoặc khác biệt hoàn toàn.)
Mà nói rõ thêm tí nữa thì lại không tiện, nói ra là mất tài khoản như chơi.
Tên trong nhóm của anh là “Dậy Đêm Hơn Chục Lần”, do tên quá dài và có phần kém trang nhã, nên mấy ông anh trong nhóm thường gọi tắt là “Dạ Thập”.
“Ý là chân thực đúng nghĩa đen luôn ấy.”
“Thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác, vị giác... tất cả đều y như ngoài đời. Thời gian trong game trôi giống hệt thế giới thực với tỉ lệ 1:1, lệch múi giờ khoảng 12 tiếng. Hơn nữa vì công nghệ này dựa trên việc can thiệp vào giấc mơ, nên thời gian chơi game cũng tương đương với thời gian ngủ.”
Người gõ hai dòng này có nickname là “Quang”.
Cái tên đơn chữ nghiêm túc này có vẻ không hợp lắm với tên nhóm “CLB Ngưu Mã”, nên đám thành viên hay đùa trong nhóm lâu lâu lại gọi ông anh này là “Ultraman”, “Gaia”, thậm chí là “Anh Khai” hoặc “Đỉnh thật đấy”.
Cuồng Phong Cấp 8 (Quản trị viên): “Nghe như cốt truyện thể loại giả tưởng ấy nhỉ? =))”
Ngày Dài Rộng (Quản trị viên): “Nghe hơi cũ rồi, giống mấy truyện mạng hồi xưa viết về game thực tế ảo quá.”
Bạch Câu Quá Tức (Chủ nhóm): “Haha, mấy ông nói đến cái loại đeo mũ VR phải không? Hồi tôi còn đi học thích mấy cái đó lắm.”
Dậy Đêm Hơn Chục Lần (Quản trị viên): “Nói thật chứ cái mô tuýp này nghe đã thấy thiếu hợp lý rồi, nhà phát hành không kiếm tiền thì phát hành làm gì? Nếu game mà chân thực 100% thì làm sao thể hiện độ ‘đại gia nạp thẻ’? Ai chơi cũng được thì người ta cày làm gì?”
Diệp Vĩ không hay đọc mấy thể loại tiểu thuyết đó, nhưng anh tự nhận là mình học hết 9 năm giáo dục bắt buộc, khác với mấy người khác. So với việc chỉ đơn thuần là "sướиɠ", anh quan tâm đến tính "hợp lý" hơn.
Cho nên anh lại thích đọc thể loại huyền huyễn và linh dị.
Ngày Dài Rộng: “Ông anh này nghiêm túc quá rồi, chứ nếu nói đến hợp lý thì thay vì để nhân vật trong truyện ảo kiếm tiền, khiến người đọc ngoài đời thấy ‘đã’ mới là logic hợp lý đó chứ?”
Cuồng Phong Cấp 8: “Cấm đa tầng logic nhé.”
Chủ đề nhanh chóng đi chệch hướng.
Dù là nhóm về game, nhưng “CLB Ngưu Mã” rất hiếm khi bàn luận nghiêm túc về game như hôm nay.
Đặc biệt là với một cái “game” hoàn toàn không tồn tại, chỉ do ai đó tưởng tượng ra.
Nhưng ngay cả khi mọi người đã nói lạc đề từ lâu, thì người khơi mào câu chuyện—anh bạn có tên là “Quang”—vẫn kiên trì kéo chủ đề trở lại.
Quang: “Tôi nói là nếu thôi.”
Quang: “Nếu thực sự có một game như thế, các anh có muốn chơi không?”
Nhìn màn hình nhóm chat, Diệp Vĩ cười lắc đầu.
Còn phải hỏi sao?
Dậy Đêm Hơn Chục Lần: “Chơi chứ sao không! Game chân thực 100% cơ mà, không chơi phí cả đời. Anh hiểu mà. (icon nhếch mép)”
Cuồng Phong Cấp 8: “+1. Nhưng tôi vẫn hơi thắc mắc vụ anh nói là thời gian chơi game bằng thời gian ngủ... Vậy áp dụng công nghệ này vô làm việc không hợp lý hơn à?”
Bạch Câu Quá Tức: “Wtf, anh là ác quỷ à???”
Ngày Dài Rộng: “Thế thì tôi thà đi ngủ bình thường còn hơn. (mặt đắng ngắt)”
Cai Thuốc: “Mấy anh đêm hôm không ngủ, lên nhóm mơ giữa ban ngày à?”
“Cười xỉu.”
Người trong nhóm bắt đầu lên tiếng ngày càng nhiều.
Dù có vài người không bình luận gì, nhưng rõ ràng là vẫn đang cắm mắt đọc từng dòng tin nhắn một cách đầy hứng thú.
Nhóm game có hơn hai trăm thành viên, nhưng người hoạt động thường xuyên chỉ khoảng mười đến hai mươi. Thỉnh thoảng lại lòi ra vài cái tên lạ hoắc kiểu “họ biết bạn nhưng bạn không biết họ”, hỏi ra mới biết người ta âm thầm đọc ké trong nhóm suốt hai năm.
Thế nhưng cái ông “Quang” kia vẫn chẳng thèm để tâm, cứ tiếp tục chìm trong thế giới của riêng mình.
“Thật ra, công ty tôi mới vào làm gần đây, đang nghiên cứu phát triển một tựa game thực tế ảo hoàn toàn nhập vai.”
Nhóm chat đang náo nhiệt bỗng dưng im ắng một chút.
Nhưng chỉ vài giây sau, tin nhắn lại ào ào nhảy lên như thể cả đám đã hẹn nhau từ trước.
“WTF?”
“Thật hay xạo đấy?!”
“Gớm, nghe mà tôi suýt tin thật. =)))”
Diệp Vĩ cảm thấy ông này đúng là diễn sâu không chịu được.
Trò chơi thực tế ảo hoàn toàn nhập vai?
Chân thực 100%?
Chém gió cũng vừa vừa thôi chứ.
Giống như lão Cuồng Phong nói ban nãy, nếu công nghệ đó mà thật sự tồn tại, ai đời lại dùng để làm... game???
Tuy là Diệp Vĩ không đồng tình chuyện đem ứng dụng vào văn phòng, nhưng theo trí tưởng tượng của anh, công nghệ “xịn sò” vậy chắc chắn sẽ được dùng cho quân sự trước.
Dùng để huấn luyện lính đặc nhiệm chẳng phải là quá đỉnh sao?
Ngay lúc ấy, ông anh “Quang” không nói thêm gì nữa, chỉ gửi vào nhóm một đường link.
Diệp Vĩ tiện tay click vào.
Không ngờ đó lại là... trang chủ chính thức của một trò chơi.
Trang web nhìn sơ sài đến mức thảm thương, trông như thể công ty không thuê nổi người thiết kế. Toàn bộ trang chỉ có ba dòng chữ trơ trọi nằm lẻ loi giữa màn hình:
【Trò chơi thực tế ảo chân thực 100% – "Wasteland OL"】
【Số người đặt chỗ hiện tại: 0】
【Đặt chỗ: yes / no】
Diệp Vĩ phì cười.
Hóa ra là cú quảng cáo l*иg ghép từ đầu đến giờ.
Còn không rõ là cờ bạc online hay lừa đảo.
Nhưng phải công nhận là số liệu cũng “chân thật” phết – không bịa ra mấy chục triệu người chơi online, không lôi kéo cả “Trương Vệ Kiện” xuống quảng cáo.
“Được, để xem mày là ‘Ngưu Mã’ gì mà tự tin vậy.”
Anh cầm chuột, nhấn vào chữ “yes”.
Điều bất ngờ là trang web không hề chuyển sang trang đăng ký tài khoản như anh nghĩ.
Ngoại trừ số người đặt chỗ từ 0 nhảy lên 1, thì... chẳng có gì khác xảy ra cả.
“Trò chơi gì kỳ cục, không cần đăng ký tài khoản luôn à???”
Màn “chơi chiêu” này khiến Diệp Vĩ bối rối.
Anh thật sự không xác định được đây có phải là quảng cáo trá hình không.
Bị dính virus?
Cũng khó tin.
Thời đại nào rồi, phần mềm diệt virus gần như tuyệt chủng rồi, lấy đâu ra mấy cái kiểu “click YES/NO rồi dính phần mềm độc hại”?
Huống chi đây là máy trong phòng máy trường học.
Dù là máy của mình thì anh cũng chẳng sợ.
【Số người đặt chỗ: 11】
Wasteland, sảnh cư dân của Hầm trú ẩn số 404.
Nhìn con số trên trang quản trị, ngồi trong căn phòng chật hẹp, Sở Quang thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng tay khỏi con chuột đang siết chặt.
“Vậy là được rồi sao?”
Đáp lại anh là hai dòng chữ hiện ra trước mắt:
【Nhiệm vụ hoàn thành.】
【Phần thưởng: 1 áo giáp chống đạn sợi carbon nano, +5 điểm thưởng.】
Tường bên phòng bắt đầu rung nhẹ, cánh cửa hợp kim hình vòng cung mở ra, một chiếc áo giáp màu đen nằm ngay ngắn trên bệ truyền tải.
Chuyển động của băng chuyền đưa áo ra ngoài.
Cánh cửa khép lại, căn phòng lại trở về yên tĩnh.
Sở Quang lập tức đứng dậy, đi tới nhặt chiếc áo lên.
Chiếc áo cực nhẹ, sờ vào mát như tơ lụa, mềm mại và mượt mà. Khó mà tưởng tượng thứ này có thể chống được đạn.
【
Tên: Áo chống đạn sợi carbon nano
Mô tả: Có khả năng hấp thụ động năng của đạn, phân tán lực va chạm trong phạm vi độ bền cho phép, chống được một mức độ nhất định các vết cắt và đâm xuyên.
Độ bền: 100%
】
Phần thưởng nhận từ hệ thống của hầm trú ẩn sẽ được ghi vào kho vật phẩm, đi kèm mô tả chi tiết và hướng dẫn sử dụng.
Sở Quang cởϊ áσ ngoài, mặc áo giáp vào trong.
Lúc đầu hơi lạnh sống lưng, nhưng chỉ vài giây là anh thích nghi được.
Đúng lúc đó, một vật thể hình trụ nằm trong góc phòng – nhìn như cái thùng rác kim loại – phát ra âm thanh điện tử đều đều:
“Chúc mừng ngài, xem ra ngài đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.”
“Cậu có thể đừng tự nhiên lên tiếng vậy không?”
“Rõ thưa ngài.”
Cái “thùng rác” đó thật ra là một robot, tên là Tiểu Thất.
Là trợ lý quản trị của Hầm trú ẩn số 404, thực tế thì nó không có tên, chỉ có mã số là 777.
Nhưng Sở Quang thấy phiền nên tự đặt đại cái tên cho dễ gọi.
Còn Sở Quang là ai, tại sao lại xuất hiện trong Hầm trú ẩn số 404 này… thì phải kể lại từ một đêm tối trời gió lớn nọ…