Xuyên Thành Pháo Hôi Bụng Bầu, Ta Cười Đau Ruột

Chương 2: Cậu đang lên thiên đường hay đang mơ?

Trong căn phòng mờ tối, Hạ Hàn Sóc mặc áo choàng tắm ướt sũng, tóc tai rối bời vẫn không ngừng nhỏ nước, khuôn mặt anh tuấn đỏ bừng một cách kỳ lạ, đôi môi mỏng mím chặt, rõ ràng đang cố gắng chịu đựng điều gì đó.

Cho dù trông có vẻ lôi thôi, nhưng khí chất người đứng đầu của người đàn ông vẫn lạnh lùng bức người, ánh mắt đen láy u ám gần như muốn xuyên thủng tiểu minh tinh dám cả gan leo lên giường anh.

Sao cậu ta dám?

Và ngay lúc này, tiểu minh tinh Hạ Thời Hi vừa giây trước còn trong trạng thái say rượu bất tỉnh, bỗng nhiên bắt đầu lắc đầu dữ dội, mái tóc hơi dài bất ngờ tát vào mặt người đàn ông một loạt, Hạ Hàn Sóc muốn nhắm mắt nhưng đã không kịp.

Chát! Chát! Chát! Chát! Bốn cú liên tiếp, nước mắt sinh lý do giác mạc bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ vốn đã không thể kiểm soát, Hạ Hàn Sóc cố gắng kìm nén cơn cay xét nơi sống mũi, nghiến răng gằn ra một tiếng quát: "Cậu dám!"

Nghe vậy, Hạ Thời Hi dừng động tác, mở mí mắt nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của người đàn ông, dù cả người đầy sát khí sắp hóa thành thực thể, nhưng đôi mắt đẫm lệ vẫn che giấu được phần lớn sự nguy hiểm.

Mắt Hạ Thời Hi lóe lên vẻ mừng rỡ, trời ạ? Người sống!

Cậu đang lên thiên đường hay đang nằm mơ?

Hạ Thời Hi đã không gặp người sống hai năm rồi, khó khăn lắm mới lại được nằm mơ, bụng đầy lời muốn nói với người đàn ông, lúc này lưỡi cậu không nghe lời cậu cũng mặc kệ, dù là thiên đường hay nằm mơ, Hạ Thời Hi chỗ nào cử động được thì cử động, lập tức hóa thân thành chim gõ kiến dính lấy người đàn ông.

—— Loài người! Hút hút hút hút hút hút! Thích quá! Hút hút hút hút hút! Loài người ấm áp! Hút hút hút hút hút!

Đôi mắt long lanh vì thuốc cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông, phát hiện người đàn ông toàn thân ướt sũng, phản ứng sinh lý càng mãnh liệt hơn bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ ngay lập tức —— Nguồn nước sạch! Mình hút hút hút hút hút!

Thấy Hạ Thời Hi cắn áo choàng tắm của mình xé ra, Hạ Hàn Sóc tức điên.

Khác với Hạ Thời Hi bị ảnh hưởng bởi thuốc và rượu, Hạ Hàn Sóc đầu óc tỉnh táo, đang cố gắng giành lại quyền kiểm soát cơ thể từ thuốc, tuy nhiên người nghĩ ra chiêu trò hèn hạ này, tất nhiên sẽ không để lại đường lui cho anh.

Thậm chí biết rõ anh tâm tính kiên cường hơn người thường, trực tiếp bất chấp hậu quả sử dụng loại thuốc mạnh nhất, đừng nói Hạ Hàn Sóc chỉ là người bình thường, dù là voi đến cũng khó mà trong sạch rời đi.

Nỏ mạnh hết đà vốn đã không chống đỡ nổi dược tính bá đạo đang không ngừng cuồn cuộn trong tứ chi và xương cốt, Hạ Thời Hi chỉ hơi chủ động một chút, tất cả liền mang theo xu thế sụp đổ ập đến.

Hai người ngã vào nhau, Hạ Hàn Sóc lập tức giữ chặt môi đang chủ động tiến lại gần của Hạ Thời Hi, cho dù anh rơi vào thiên la địa võng do kẻ địch bày ra, nhưng chỉ cần còn một tia lý trí, Hạ Hàn Sóc cũng sẽ không cho phép đối phương chạm vào môi mình.

Cảm nhận được xúc cảm ẩm ướt mà lưỡi đối phương để lại trên lòng bàn tay, cảm giác ghê tởm mạnh mẽ khiến anh lập tức hất tay ra lau lên ga giường, sắc mặt Hạ Hàn Sóc âm trầm đáng sợ, vừa tức giận vừa không thể tránh khỏi.

Chú ý đến nốt ruồi đỏ sẫm trên vai phải của Hạ Thời Hi, lông mày Hạ Hàn Sóc lại nhíu chặt hơn một chút, anh mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, ngay cả việc màu trắng tinh khiết lẫn một chút tạp sắc cũng không thể chấp nhận được, giữa việc dùng tay che đi và lảng tránh, anh đã chọn cái sau.

Hạ Hàn Sóc nghiêng đầu sang trái, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mép giường trắng tinh, mắt không thấy thì tim không đau.

Hạ Thời Hi thì cảm thấy mình vừa cắn lên áo choàng tắm ướt sũng, còn chưa kịp hút thì đã bị người đàn ông hất mất, hơn nữa, không chỉ có một cái áo choàng tắm biến mất.