Nương Nương Ốm Yếu Bệnh Tật

Chương 2

Thai Am Yểu cảm nhận được ánh nhìn của người bên cạnh. Bất kể là sự lo lắng của Phù Tuyết hay là nỗi áy náy của Thai phu nhân, nàng đều ngoảnh mặt làm ngơ. Nàng chỉ chú ý tới con đường dưới chân mình. Đường đi lát đá cuội hơi cộm chân, nàng mới đến kinh thành hôm qua, y phục và giày đều do người ở Thai phủ chuẩn bị sẵn.

Y phục không đến nỗi nào, chỉ là hơi rộng đối với nàng, hiện tại có lớp áo khoác ngoài che chắn nên cũng khó nhìn ra điểm này. Hơn nữa, mỗi khi gió thổi, y phục nàng sẽ tung bay, điều đó càng góp phần tôn lên vòng eo thon thả. Thế nhưng, đôi giày thêu thì không vừa chân. Mỗi lần bước đi, nàng phải bước vững từng bước để tránh bị té nhào.

Một làn gió mát thổi qua, thổi bay mái tóc đen bóng. Một vài sợi tóc dính bên môi gây cảm giác khó chịu, lông mày nàng nhíu nhẹ.

Đột nhiên, có âm thanh truyền đến từ phía xa xa.

Phù Tuyết lập tức trở nên cung kính, Thai phu nhân cũng nín thở lui sang một bên. Thai Am Yểu chưa từng chứng kiến cảnh tượng hùng tráng như thế. Nàng trì trệ thực hiện động tác lễ nghi vừa được dạy sơ ở Thai phủ hôm qua, chậm rãi lui ra ven đường, học theo Thai phu nhân, cúi người xuống, quỳ trên mặt đất, cúi đầu tỏ vẻ cung kính.

Váy mùa hè rất mỏng, vạt váy chỉ gồm hai lớp, quỳ trên con đường lát đá cuội nên hơi đau đầu gối.

Thai Am Yểu rũ mắt, lặng lẽ quỳ xuống.

Khi loan giá chuyển hướng, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Thời Cẩn Sơ là hình ảnh nữ tử với mái tóc đen óng, mày đẹp khẽ chau, làn tóc quấn quanh đầu ngón tay mảnh khảnh của nàng, một đen một trắng, màu sắc tương phản rõ rệt. Hai gò má người đó càng lúc càng tái nhợt, có vẻ khá trì độn, lúc quỳ cũng chậm nửa nhịp, dáng vẻ trầm tĩnh, trông khiêm tốn quá mức.

Thời Cẩn Sơ nhận ra Phù Tuyết, cũng nhận ra Thai phu nhân. Nghi trượng dừng lại đúng lúc, giọng nói hắn vang lên từ trong loan giá:

"Phu nhân, mời đứng dậy."

Nhóm người đang quỳ không dám ngẩng đầu nên không ai thấy được ánh mắt hắn nhìn về phía nào. Hôm nay gió nhẹ, khẽ lay vạt váy Thai Am Yểu khiến nàng có hơi xốc xếch, đôi mắt hạnh nhân ánh lên vẻ mờ mịt lẫn ngơ ngác. Nữ tử cố gắng giữ chặt vạt váy, không dám nhìn lên. Nàng gầy yếu đến mức dường như chỉ một cơn gió thổi cũng đủ thổi bay nàng.

Cảnh tượng ấy khiến Thời Cẩn Sơ đột nhiên nảy ra một ý nghĩ - Yếu không thể ra gió.

Quả thật, câu này cực kỳ thích hợp để hình dung nàng.

Nghi trượng không dừng lại lâu, chẳng mấy chốc đã rời đi, Thai Am Yểu và đoàn người đứng dậy.

Có lẽ do Hoàng thượng không hỏi tới Thai Am Yểu, cũng không có bất kỳ hành động khác biệt nào dành cho Thai Am Yểu, Phù Tuyết thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng ấy liếc nhìn Thai Am Yểu, tự thấy bản thân đang lo xa.

Hoàng thượng là ai chứ? Mỹ nhân ngài ấy từng gặp không sao đếm xuể, sao có thể mất bình tĩnh chỉ vì dung mạo của một nữ tử?

Phù Tuyết khôi phục bình tĩnh, quãng đường đi còn lại cũng thả lỏng hơn nhiều, nhớ tới chuyện vừa xảy ra, nàng ấy khẽ chỉ điểm:

"Quy tắc trong cung nghiêm ngặt. Nếu Nhị cô nương gặp lại tình huống tương tự, nhất định phải phản ứng nhanh hơn."

Phù Tuyết liếc nhìn Nhị cô nương, lời nói vừa mang ý nhắc nhở, vừa ẩn ý khuyên đối phương nên biết đường rút lui. Bởi lẽ, hoàng cung chưa bao giờ là chốn an yên.

Nàng ấy từng nghe kể về tình trạng của Nhị cô nương, đến hôm nay tận mắt chứng kiến, có thể thấy được Nhị cô nương tương đối yếu ớt. Nàng ấy vừa lo lắng thay nương nương, vừa không khỏi thổn thức, Nhị cô nương sở hữu dung mạo tuyệt trần nhưng thân thể lại vô dụng, vậy thì có giá trị gì nữa?

Thai Am Yểu phát hiện sự thương tiếc trong mắt Phù Tuyết. Nàng cụp mắt, không hề lên tiếng.

Khi họ chuẩn bị rẽ hướng, Thai Am Yểu mới lặng lẽ quay đầu nhìn thoáng qua.

Có lẽ những người khác không chú ý đến tầm mắt Thời Cẩn Sơ. Thế nhưng, vì thân thể và dung mạo của mình, Thai Am Yểu tương đối nhạy cảm với ánh nhìn của người khác. Vì thế, khi Thời Cẩn Sơ nhìn về phía mình, nàng lập tức nhận ra.

Thai Am Yểu đi theo mẫu thân và Phù Tuyết tiến về phía cung Tốc Hòa. Bỗng nhiên, nàng nhớ đến ánh mắt kỳ vọng của mọi người trong phủ vào ngày hôm qua.

Vào cung tranh sủng thay tỷ tỷ ư?

Thai Am Yểu dời mắt, đôi môi mím nhẹ. Khi con ngươi rũ xuống lần nữa, vẻ dịu dàng trên gương mặt đã biến mất sạch sẽ.

Suốt quãng đường đi, không ai lên tiếng. Thai Am Yểu yên lặng đi theo Thai phu nhân vào cung Tốc Hòa.

Cung Tốc Hòa tinh xảo hoa lệ, sàn lát đá xanh mát lạnh. Thai Am Yểu đi qua một hành lang thật dài rồi tiến vào trong điện, đập vào mắt nàng là tấm thảm nhung "Hỷ thước đăng mai" trải dài từ nội điện ra tận cửa đại điện. Ai nhìn thấy đều tự ý thức được sự tôn quý của chủ nhân nơi này. Thế nhưng, bầu không khí trong cung Tốc Hòa lại ngột ngạt đáng sợ. Các cung nhân cụp mắt đứng nép một bên, không một ai dám thở mạnh.

Đôi mắt Thai Am Yểu chợt lóe, trước khi vào cung, nàng từng nghe kể tình hình nơi đây.

Tỷ tỷ nàng hiện là Lương Phi nương nương, rất được Thánh thượng sủng ái. Đầu năm nay, nàng ấy được chẩn ra có mang, được phong lên nhị phẩm Phi nhưng đã bất ngờ sinh non vào một tháng trước, đến nay vẫn chưa tra ra chân tướng.

Nghe nói, kết luận cuối cùng là do đám nô tài làm việc bất cẩn. Sau khi hỏi tội, đánh gϊếŧ hai nô tài thì cũng chẳng giải quyết được gì.

Mà vị tỷ tỷ này vừa mất hoàng tự, thân thể chịu tổn thương nặng nề. Vậy nhưng người duy nhất có thể đứng ra đòi lại công bằng cho Lương Phi lại chẳng hề cho nàng ấy một lời giải thích thỏa đáng.

Hôm nay, nàng được phép vào cung thỉnh an, ở một mức độ nào đó, đây xem như sự đền bù mà vị kia dành cho trưởng tỷ. Chiêu Hòa ba năm tuyển tú một lần, lứa tân phi vào cung đã xấp xỉ một năm. Những người trong phủ muốn nàng vào cung tranh sủng thay tỷ tỷ, nhưng nếu không có lý do chính đáng thì sao nàng có thể tiến cung đây?

Ấy vậy mà tin tức từ phủ vẫn cứ truyền vào cung một cách thuận lợi.Tuy Thai Am Yểu không hiểu tình hình trong cung, song nàng vẫn đoán được việc tỷ tỷ sảy thai không phải tai nạn. Thậm chí, có lẽ vị kia biết hung thủ là ai, thế nên mới ngầm ưng thuận nhóm người bọn họ vào cung thỉnh an hôm nay.

Thai Am Yểu ngước mắt nhìn tấm bảng đề chữ "Cung Tốc Hòa". Nếu sự thật đúng là thế, khó trách đến nay tỷ tỷ nàng vẫn chưa khỏi bệnh.

Tiến vào trong điện, Thai Am Yểu lập tức nhìn thấy người đang nằm trên giường. Gương mặt nàng ấy gầy gò, dáng vẻ ốm yếu xanh xao. Cho dù dung nhan có tuyệt mỹ đến đâu cũng đã phai nhạt, chỉ còn lại bảy, tám phần. Nàng ấy mặc trung y, gối đầu trên gối, nước mắt trên khuôn mặt chưa khô nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Thai phu nhân, nước mắt Lương Phi liền tuôn trào.

Thai phu nhân không còn bận tâm đến chuyện hành lễ, vội vã bước nhanh đến giường, ôm lấy người đang nằm, đau lòng kêu lên:

"A Vân của ta! Sao con lại ra nông nỗi này?"

Nhìn thấy mẫu thân, Lương Phi không cố kìm nén sự khổ sở trong lòng nữa. Nước mắt nàng ấy rơi lã chã, nghẹn ngào gọi: "Nương!"

Thai Am Yểu lẳng lặng đứng một bên quan sát cảnh tượng mẫu tử tình thâm, lòng chẳng chút gợn sóng. Thậm chí, nàng còn cảm thấy cảnh tượng ấy hơi nhức mắt, khóe môi hiện vẻ giễu cợt thật nhạt. Thuở nhỏ, nàng bệnh nặng liệt giường, hôn mê nhiều lần nhưng chưa từng có mẫu thân ngồi trước giường lo lắng cho nàng như thế.

Nàng yên lặng đến nỗi hai người bên giường hoàn toàn quên mất sự tồn tại của nàng.

Hồi lâu sau, cuối cùng Lương Phi cũng ổn định cảm xúc, ngẩng đầu lên liền thấy Thai Am Yểu đứng một bên. Đột nhiên, ánh mắt nàng ấy thoáng nét sững sờ xen lẫn cay đắng. Sau khi lau nước mắt, Lương Phi gượng gạo mở lời:

"Để muội muội chê cười rồi. Phù Tuyết, mau mang ghế tới đây."

Thai Am Yểu rũ mắt: "Nương nương quá lời."

Lương Phi bỗng nghẹn lời, không kịp thích ứng trước sự lạnh nhạt của Thai Am Yểu. Nàng ấy sựng lại giây lát, ấp úng không biết nói gì.