Bên cạnh đống rác chất cao như núi, bỗng có một thiếu niên đột ngột xuất hiện, trông hoàn toàn lạc quẻ so với cảnh vật xung quanh.
Tuổi tác xem ra cũng không lớn, khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, trên người mặc bộ quần áo đơn giản và thoải mái càng làm nổi bật vẻ non nớt, ngũ quan thì tinh xảo, khôi ngô tuấn tú giống như được tái hiện lại từ trong một bức tranh.
Cậu sạch sẽ đến mức không giống như người nên xuất hiện ở trên hành tinh rác này.
Đôi mắt của thiếu niên trong veo, sáng lấp lánh khi nhìn về phía Văn Tiêu Quân: “Lạy tôi đi, tôi có thể làm cho anh giàu có.”
Văn Tiêu Quân im lặng nhét những bộ phận cơ giáp bị hỏng vừa nhặt được vào túi, tiếp tục tìm kiếm trong đống rác.
Thiếu niên nhíu mày bối rối, tiếp tục thuyết phục: “Nhìn tướng mạo của anh, tôi thấy anh là người có phúc lớn, anh chỉ cần lạy tôi, từ nay anh chắc chắn sẽ giàu có.”
Văn Tiêu Quân vẫn không nói gì.
Thiếu niên khuyên bảo hết lời: “Đàn ông không thể sống mà không có chí hướng như vậy, anh không thể cả đời đều đi nhặt rác được, đúng không? Sau này làm sao có thể lấy được vợ? Làm sao có thể nuôi sống gia đình?”
Cuối cùng, Văn Tiêu Quân cũng dừng tay lại, quay người lại nhìn chàng trai này.
Những lời cậu nói, hắn hoàn toàn không hiểu.
Nhưng giọng nói đó nghe rất êm tai, từ từ chậm rãi chảy qua trong thế giới tinh thần của hắn.
Thấy hắn nhìn về phía mình, ánh mắt thiếu niên lóe lên, như chứa đựng hàng vạn vì sao.
Văn Tiêu Quân mở miệng, giọng nói trầm bình tĩnh hỏi: “Cậu là ai?”
-
“Bíp, bíp, bíp”
Âm thanh quét của robot nhỏ vang lên, thực ra âm thanh quét rất nhỏ, nhưng đối với một người có sức mạnh tinh thần cấp 3S như Văn Tiêu Quân thì âm thanh này bị phóng đại vô cùng lớn, đánh thức hắn từ trong mơ.
Văn Tiêu Vân mở mắt, con robot nhỏ đang chờ lệnh.
Hiếm khi Văn Tiêu Quân không thức dậy ngay khi tỉnh giấc, hắn hơi hơi nhíu mày, nhớ lại giấc mơ tối qua.
Hắn rất ít khi nằm mơ, là một Thượng Tướng trẻ tuổi nhất của đế quốc, luôn ở tiền tuyến chiến đấu với Trùng Tộc, hiếm khi có thời gian nghỉ ngơi, giấc ngủ của hắn thường là sự chuẩn bị cho những trận chiến tiếp theo.
Hắn chưa từng nghĩ rằng sau trận chiến với Nữ Hoàng Trùng Tộc, đại nạn không chết mà còn rơi xuống hành tinh rác này, thậm chí còn mơ thấy một thiếu niên kỳ lạ.
Nghĩ đến thiếu niên sạch sẽ, đẹp đẽ và ngôn ngữ nghe không hiểu kia, mọi thứ đều không hợp với hành tinh rác này, vậy thì cũng chỉ có thể là mơ.
Văn Tiêu Quân không nghĩ nhiều nữa, liền cầm lấy robot nhỏ ở bên cạnh, xoay người đi ra khỏi khoang cứu hộ.
Khoảnh khắc vừa bước ra khỏi khoang cứu hộ đó, cơ thể của Văn Tiêu Quân đột căng cứng, mọi cơ bắp siết chặt lại, đôi mắt đen sâu thẳm cảnh giác nhìn người vừa xuất hiện trước mặt.
Giây phút này.
Thiếu niên sạch sẽ xuất hiện trong giấc mơ của hắn đêm qua, giờ đây công khai đứng trước mặt hắn.
Nhưng Văn Tiêu Quân rất chắc chắn, hiện tại không phải là mơ.
Càng không có chuyện mơ trong mơ.
Hắn có sức mạnh tinh thần cấp 3S, không thể nào không phân biệt rõ được đâu là cảnh trong mơ đâu là hiện thực.
Văn Tiêu Quân nheo mắt lại, đôi mắt sâu thẳm không để lộ bất kỳ cảm xúc nào khi nhìn thiếu niên.
Trang Chu kéo vạt áo của mình, dường như có chút thẹn thùng, chủ động chào hỏi với Văn Tiêu Quân: “Xin chào.”
Văn Tiêu Quân không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn Trang Chu.
Trang Chu không nhận được phản hồi, cảm thấy có chút lúng túng, gượng gạo hỏi tiếp: "Xin lỗi, cho tôi hỏi, đây là đâu? Làm thế nào để rời khỏi đây?"
Văn Tiêu Quân vẫn cứ nhìn cậu không chớp mắt.
Người đàn ông cao to và khôi ngô, ngũ quan cũng cực kỳ xuất trúng, đặc biệt là là đôi mắt đen sâu thẳm, như có thể nhìn thấu mọi vật, khiến cho người ta không thể che giấu điều gì, điều này càng làm tăng thêm khí chất cho hắn.
Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, Trang Chu bắt đầu có chút chột dạ...
Sao anh ta cứ nhìn mình chằm chằm vậy?
Có phải nhận ra mình rồi không?
Nhưng điều này không thể xảy ra được. Khi cậu báo mộng cho người đàn ông này, đã làm phép rồi mà.
Sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, người đàn ông sẽ chỉ nhớ rằng, muốn phát tài thì phải lạy Thần Tài, chứ không nhớ bất cứ điều gì cậu đã nói hay làm trong giấc mơ.
Thần linh báo mộng là để mang lại niềm tin tinh thần cho con người, không để họ nhớ rõ mặt của thần.
Cũng giống như rất nhiều người sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ luôn không thể nhớ rõ được người trong giấc mơ kia là ai, nhưng bằng cách nào đó họ lại biết người này là ai, chỉ là không nhớ nổi gương mặt.
Mặc dù Trang Nhu là thực tập sinh Tiểu Thần Tài mới nhậm chức, không có tín đồ, thần lực thì yếu, nhưng cũng không đến mức thi pháp thất bại chứ?
Trang Chu chạm tay vào mặt mình, giả vờ thắc mắc: "Có gì trên mặt tôi sao?"
Hôm nay là ngày đầu tiên cậu nhậm chức, đã hạ phàm từ rất sớm sau đó thì đi đến đây.
Khi đi ngang qua cậu thấy người đàn ông này đang ngủ, cậu tiện tay báo mộng cho hắn.
Ừm, không thể bỏ qua bất kỳ ai có thể trở thành tín đồ của mình!
Nhưng sau đó cậu bị lạc đường, cái bãi rác cổ quái lại to lớn bất thường này làm cách nào cũng không thể ra được, còn im ắng quỷ dị.
Trang Chu ước tính thời gian, nếu không nhanh lên thì sẽ đi làm muộn trong ngày đầu tiên mất.
Vì thế cậu quay lại tìm con người duy nhất ở đây là người đàn ông này, mong tìm được cách rời khỏi đây.
Trong khi Trang Chu nói, Văn Tiêu Quân đã nhanh chóng đánh giá cấp bậc của thiếu niên trước mặt—
Thể lực yếu đuối, không có khả năng đột ngột tấn công hắn.
Nhưng Văn Tiêu Quân vẫn không hạ thấp cảnh giác, vì thiếu niên này đã xuất hiện trong giấc mơ của hắn.
Văn Tiêu Quân trầm giọng hỏi: “Cậu là ai?”
Trang Chu ngơ ngác, cậu không hiểu người này đang nói gì.
Trang Chu kiên nghiêm túc hỏi: "Anh có thể nói tiếng phổ thông không?"
Văn Tiêu Quân hơi nheo mắt lại.
Trang Chu hơi trợn to mắt: "Anh không biết nói tiếng phổ thông sao?"
Văn Tiêu Quân trả lời: “Xin hãy dùng ngôn ngữ thông dụng của Thiên Hà.”
Trang Chu: “......”
A, hình như anh ta thật sự không biết nói tiếng Phổ thông!
Trang Chu nói thầm trong lòng: "Thảo nào tối qua mình nói với anh ta nhiều như vậy mà anh ta chẳng đáp lại câu nào…" Hóa ra là không hiểu ngôn ngữ!
Trang Chu nghĩ một chút, linh hoạt chuyển sang tiếng Anh: “Do you speak English?” (anh có thể nói tiếng anh không)
Văn Tiêu Quân im lặng.
Trang Chu chuyển sang tiếng Pháp: “Tu parles franais.”
Văn Tiêu Quân vẫn im lặng.
Trang Chu lại chuyển sang hai loại ngôn ngữ khác, nhưng tất cả đều thất bại.
Trang Chu im lặng nhìn Văn Tiêu Quân, ánh mắt giống như đang nhìn một người từ thời đồ đá vậy.
Thời nay, ngay cả thần linh cũng không dễ sống mà, phải tranh giành thành tích thì thôi, nếu không học vài kỹ năng, không biết vài ngôn ngữ thì khó mà thu hút được tín đồ. Nhưng cậu không ngờ rằng, những ngôn ngữ mình biết đều không thể giao tiếp ở đây.
"Anh chỉ biết nói tiếng địa phương thôi à?" Tất nhiên, câu này Văn Tiêu Quân cũng nghe không hiểu.
Trang Chu có chút phiền não nắm chặt tóc. Thất sách rồi.
Tiếng địa phương ở Hoa Hạ tối thiểu cũng có hàng nghìn loại, biết vậy lúc trước cậu đã học mấy loại rồi! Trở về nhất định phải kiến nghị với Đại Thần Quan để tất cả mọi người đều học tiếng địa phương mới được!
Chẳng trách tín đồ thờ phụng thần ngày càng ít, chắc chắn là do rào cản ngôn ngữ!
Nhiều ngôi làng nhỏ lạc hậu, nghèo nàn, các ông bà già chỉ biết nói tiếng địa phương chứ không nói được tiếng Phổ thông.
Hãy thử tưởng tượng, tín đồ cầu nguyện với thần, nhưng… thần không hiểu họ nói gì! Thế thì làm sao hoàn thành được nguyện ước của họ? Làm thế nào mà tín đồ còn tin vào thần nữa chứ?
Chỉ là hiện tại ngôn ngữ bị cản trở có chút phiền phức.
Trang Chu không còn cách nào nữa, một bên nói một bên khua tay múa chân: “Ý tôi là…Tôi ở đây, đi tới đi lui, đi không tìm thấy đường ra, sau đó…lạc đường rồi.”
Cậu chỉ vào miệng mình, rồi giả vờ đi vòng quanh mấy bước, cuối cùng thể hiện vẻ mặt mơ hồ và bối rối để diễn tả rằng mình đang lạc đường.
Vừa nói vừa khoa tay múa chân nói xong, vẻ mặt Trang Chu đầy mong đợ nhìn Văn Tiêu Quân: “Tôi nói như vậy, anh có hiểu không?”
Văn Tiêu Quân nhướn mày: “Cậu nói cậu là thổ dân của hành tinh này?”
Đi vòng vòng nhiều như vậy, có phải ý cậu ta là mình đã ở đây từ lâu rồi?
Vẻ mặt mơ hồ đó nghĩa là gì? Đi vòng đến chóng mặt à?
Văn Tiêu Quân nghĩ một chút rồi quay người rời đi.
Phía sau hắn, một con robot nhỏ cao bằng đầu gối của người lớn cót két đi theo sau hắn, trông bánh xe có thể bị rơi ra bất cứ lúc nào.
Trước đây, Trang Chu đã nhìn thấy không ít robot ở thế giới loài người, hầu như đều là đồ chơi của trẻ nhỏ, một số rất rất thông minh, thậm chí có thể trò chuyện với chủ nhân. Con robot này có chút khác biệt so với những con cậu đã thấy trước đây, dường như được lắp ráp từ đủ loại mảnh vụn, trông khá cũ kỹ.
Nhưng mà hiện tại Trang Chu không có tâm trạng để quan sát con robot này, cậu vội vàng hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
Văn Tiêu Quân dừng bước, quay đầu ra hiệu bằng ánh mắt cho cậu đi theo.
Đây là muốn dẫn cậu ra khỏi đây sao?
Trang Chu liền vội vàng đi theo hắn.
5 phút sau, Trang Chu và Văn Tiêu Quân đứng trước một ngọn núi rác.
Vẻ mặt của Trang Chu có chút hoang mang.
Văn Tiêu Quân dùng khả năng ghi nhớ tuyệt vời của mình để tìm một quyển sách mà hắn đã vô tình thấy trong đống rác khi đi tìm linh kiện vài ngày trước.
Quyển sách tròn đã rách và cũng rất bẩn.
Người ở hành tinh này ngày nay rất hiếm khi sử dụng vật phẩm bằng giấy như này, chỉ có số ít người vẫn thích cảm giác lật giở trang sách.
Ngoài ra, loại sách tranh này chỉ dành cho trẻ ở lứa tuổi mầm non khi chưa thích hợp cho trẻ xem quá nhiều thiết bị điện tử.
Trên cuốn sách có mấy chữ lớn:
《Sách vỡ lòng cho trẻ em Tinh Tế》
Hắn đưa cuốn sách cho Trang Chu: “Chăm chỉ học.”
Trang Chu càng mê mang: "A, đây là?
-
Đêm đó.
Trong khoang cứu hộ, Văn Tiêu Quân tiếp tục ghi chép chuyện hạ cánh khẩn cấp xuống hành tinh rác—
Ngày thứ 8, sau khi hạ cánh khẩn cấp xuống hành tinh bỏ hoang β-324.
Mức độ hoàn thành sửa chữa tháp tín hiệu: 2/3, có thể hoàn thành vào ngày mai.
Còn lại 4 lọ dịch dinh dưỡng.
Cần tìm thêm thức ăn không bị ô nhiễm bởi phóng xạ, nhưng khả năng rất thấp.
Phát hiện 1 người, có thể là cư dân bản địa của hành tinh bỏ hoang β-324, không biết ngôn ngữ Tinh Hà.
Điểm đáng ngờ: trên người sạch sẽ, không có dấu vết của phóng xạ.
Khả năng có thêm cư dân khác trên hành tinh bỏ hoang β-324: Cao.
Ghi chú: Mức độ nguy hiểm của cư dân này: Thấp.
Dừng lại một chút, Văn Tiêu Quân nghĩ đến dáng người nhỏ nhắn của thiếu niên cùng với môi hồng răng trắng, trên mặt hắn không chút biểu cảm gạch bỏ chữ ‘thấp’, và viết lại: "Cực thấp".