Nghịch Mệnh Tu Tiên
Chương 7
Lý Phàm nín thở. Cậu giơ mảnh lụa lên ánh sáng, nhìn chăm chú. Ba chữ đó, giờ cậu có thể nhận dạng được hai chữ nhờ bảng so sánh: chữ thứ nhất giống "Thiên", chữ thứ ba giống "Quan" (cửa ải). Chữ giữa là một ký tự lạ, nhưng nhìn vào hình vẽ, nó có vẻ như một ngọn núi với ba đỉnh.
"Thiên... Sơn... Quan?" cậu đọc thử. "Thiên Sơn Quan? Cửa ải núi trời?"
Không, một cái tên khác vọt vào đầu cậu, từ một câu chuyện sư phụ kể khi cậu còn bé: "Ngày xưa có một nơi gọi là Thiên Môn Quan, đó là cánh cổng nối trời và đất, nhưng vì một cuộc chiến lớn, nó bị đóng băng dưới lớp băng vĩnh cửu ở phương Nam. Ai mở được nó sẽ thấy những gì ngoài bầu trời."
Thiên Môn Quan.
Lý Phàm nhớ lại giấc mơ đêm đó — cánh cổng đen trên băng tuyết, và giọng nói khắc khoải từ bên trong. Giấc mơ không phải ngẫu nhiên, mà là một sự truyền tin.
Tối hôm đó, sau khi cơm nước đơn sơ, cậu lại ngồi xuống bàn thờ, thắp ba nén nhang. Lần này, cậu không chỉ thụ động nhận tín hiệu từ sao Hỏa, mà muốn chủ động gửi một câu trả lời. Cậu dùng ngón tay vẽ một phù văn đồng minh trong không khí — 「Thanh Hư Đồng Đạo Ấn」 — một pháp ấn của Thanh Hư môn phái dùng để xác nhận thân phận với đồng đạo. Phù văn sáng lên một cách yếu ớt rồi hòa vào linh thức, phóng thẳng lên bầu trời đêm về phía sao Hỏa.
Rồi cậu ngồi thiền, chờ đợi.
Một giờ, hai giờ, rồi ba giờ trôi qua. Trăng lên đỉnh đầu, dế ngoài vườn kêu rả rích. Linh lực trong người cạn dần, Lý Phàm bắt đầu thấy mệt và muốn buông xuôi. Nhưng đúng lúc cậu định mở mắt, một cơn chấn động bất ngờ ập đến trong thức hải. Nó mạnh hơn lần trước, nhưng không gây đau đớn, mà như một bàn tay vô hình đẩy một luồng hình ảnh vào tâm trí cậu.
Trước mắt cậu hiện ra một cảnh tượng sống động: cậu đang đứng giữa một cánh đồng băng trắng xóa, gió rít gào như muốn xé toạc da thịt. Phía xa, một cánh cổng khổng lồ bằng đá đen sừng sững, cao ít nhất ba mươi trượng. Trên vòm cổng, ba chữ Thiên Hỏa văn phát sáng xanh lam. Hai cánh cổng khép hờ, bên trong tối đen như mực, chỉ có một ánh sáng nhấp nháy từ sâu thẳm — giống một con mắt đang mở dần.
Rồi một giọng nói vang lên, già nua và khàn khàn, nói bằng một thứ tiếng cổ mà Lý Phàm vẫn hiểu được nhờ linh thức: "Đến đây, đứa cháu cuối cùng của Đạo. Còn ít thời gian lắm rồi. Bọn chúng đã phát hiện ra tín hiệu. Chúng sẽ tìm tới."
"Bọn chúng là ai?" Lý Phàm muốn hỏi, nhưng miệng cậu không cử động được.
Giọng nói đáp: "Những kẻ ở bên ngoài. Những kẻ đã nuốt chửng cả một dải ngân hà. Trái Đất này... là viên ngọc cuối cùng họ chưa tìm thấy. Nhưng giờ thì... họ đã nghe thấy tiếng gọi của cánh cổng."
Hình ảnh vỡ tan. Lý Phàm bật mở mắt, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm áo. Cậu ngồi run rẩy, bàn tay siết chặt lấy đầu gối. Một lúc lâu sau, cậu mới đứng dậy, bước ra sân. Bầu trời đêm trong vắt, sao Hỏa vẫn đỏ rực treo ở chân trời, nhưng lần này Lý Phàm nhìn nó với một nỗi sợ hãi khác.
"Không phải chỉ có tín hiệu..." cậu thì thào. "Đó là một lời kêu cứu. Và cũng là một lời cảnh báo."
Cậu biết mình không thể ngồi yên nữa. Cậu phải đến Nam Cực, phải tìm cánh cổng đó. Nhưng trước hết, cậu cần tiền, cần một cách tiếp cận, cần một lý do để lọt vào khu vực mà các nước đang canh gác nghiêm ngặt nhất hành tinh.
Cậu nhìn chiếc điện thoại cũ trên bàn, tìm tên một người bạn cũ từ thời đại học: Trương Tuấn. Hiện anh đang làm việc tại Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, chuyên về thiết bị thăm dò địa chấn vùng cực. Tin tức gần đây nói rằng Trung Quốc đang chuẩn bị một đoàn khảo sát hợp tác quốc tế đến Nam Cực vào tháng tới.
"Tuấn Tử, hy vọng mày vẫn còn nhớ tao," Lý Phàm bấm số, giọng trầm xuống. Chuông đổ dài. Một giọng nam ồm ồm ở đầu dây bên kia:
"Ai đấy? Gọi giờ này?"
"Tuấn, tao Lý Phàm đây. Tao cần mày giúp một việc."
"Phàm? Mày vẫn sống à? Mấy năm không tin tức gì. Gì cơ? Lại hỏi mượn tiền?"
"Không. Tao... cần mày giúp tao gia nhập đoàn khảo sát Nam Cực tháng sau."
Im lặng một hồi lâu. Đầu dây bên kia cười lớn: "Mày điên à? Đoàn khảo sát Nam Cực? Mày biết nó cần bao nhiêu chuyên môn và giấy tờ không? Mày chỉ là một thằng bảo trì kính thiên văn!"
"Tuấn, tao biết nghe điên rồ. Nhưng tao thề, tao có lý do. Một lý do mà nếu mày nghe được, mày sẽ không ngồi yên được."
Trương Tuấn ngừng cười. Giọng bỗng trở nên nghiêm trọng: "Mày uống rượu à?"
"Không. Tao đang nghiêm túc. Gặp nhau ngày mai đi, tao sẽ nói rõ. Nhưng mày phải hứa sẽ giữ bí mật."
Một hồi im lặng dài. Cuối cùng Trương Tuấn thở dài: "Ok. Ngày mai quán cà phê cũ gần trường, hai giờ chiều. Tao chỉ đi nghe mày nói thôi. Còn giúp hay không, tao chưa hứa."
Tút... tút... Máy ngắt.
Lý Phàm bỏ điện thoại xuống, nhìn ra sân, gió đêm lạnh buốt. Cậu sờ vào thanh kiếm gỗ bên hông, mân mê những đường vân mờ nhạt. Pháp bảo này im lìm nhưng ấm áp, như một người bạn đồng hành thầm lặng.