Nghịch Mệnh Tu Tiên
Chương 4
"Bọn chúng là ai?" Lý Phàm muốn hỏi, nhưng miệng cậu không cử động được.
Giọng nói đáp: "Những kẻ ở bên ngoài. Những kẻ đã nuốt chửng cả một dải ngân hà. Trái Đất này... là viên ngọc cuối cùng họ chưa tìm thấy. Nhưng giờ thì... họ đã nghe thấy tiếng gọi của cánh cổng."
Hình ảnh vỡ tan. Lý Phàm bật mở mắt, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm áo. Cậu ngồi run rẩy, bàn tay siết chặt lấy đầu gối. Một lúc lâu sau, cậu mới đứng dậy, bước ra sân. Bầu trời đêm trong vắt, sao Hỏa vẫn đỏ rực treo ở chân trời, nhưng lần này Lý Phàm nhìn nó với một nỗi sợ hãi khác.
"Không phải chỉ có tín hiệu..." cậu thì thào. "Đó là một lời kêu cứu. Và cũng là một lời cảnh báo."
Cậu biết mình không thể ngồi yên nữa. Cậu phải đến Nam Cực, phải tìm cánh cổng đó. Nhưng trước hết, cậu cần tiền, cần một cách tiếp cận, cần một lý do để lọt vào khu vực mà các nước đang canh gác nghiêm ngặt nhất hành tinh.
Cậu nhìn chiếc điện thoại cũ trên bàn, tìm tên một người bạn cũ từ thời đại học: Trương Tuấn. Hiện anh đang làm việc tại Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, chuyên về thiết bị thăm dò địa chấn vùng cực. Tin tức gần đây nói rằng Trung Quốc đang chuẩn bị một đoàn khảo sát hợp tác quốc tế đến Nam Cực vào tháng tới.
"Tuấn Tử, hy vọng mày vẫn còn nhớ tao," Lý Phàm bấm số, giọng trầm xuống. Chuông đổ dài. Một giọng nam ồm ồm ở đầu dây bên kia:
"Ai đấy? Gọi giờ này?"
"Tuấn, tao Lý Phàm đây. Tao cần mày giúp một việc."
"Phàm? Mày vẫn sống à? Mấy năm không tin tức gì. Gì cơ? Lại hỏi mượn tiền?"
"Không. Tao... cần mày giúp tao gia nhập đoàn khảo sát Nam Cực tháng sau."
Im lặng một hồi lâu. Đầu dây bên kia cười lớn: "Mày điên à? Đoàn khảo sát Nam Cực? Mày biết nó cần bao nhiêu chuyên môn và giấy tờ không? Mày chỉ là một thằng bảo trì kính thiên văn!"
"Tuấn, tao biết nghe điên rồ. Nhưng tao thề, tao có lý do. Một lý do mà nếu mày nghe được, mày sẽ không ngồi yên được."
Trương Tuấn ngừng cười. Giọng bỗng trở nên nghiêm trọng: "Mày uống rượu à?"
"Không. Tao đang nghiêm túc. Gặp nhau ngày mai đi, tao sẽ nói rõ. Nhưng mày phải hứa sẽ giữ bí mật."
Một hồi im lặng dài. Cuối cùng Trương Tuấn thở dài: "Ok. Ngày mai quán cà phê cũ gần trường, hai giờ chiều. Tao chỉ đi nghe mày nói thôi. Còn giúp hay không, tao chưa hứa."
Tút... tút... Máy ngắt.
Lý Phàm bỏ điện thoại xuống, nhìn ra sân, gió đêm lạnh buốt. Cậu sờ vào thanh kiếm gỗ bên hông, mân mê những đường vân mờ nhạt. Pháp bảo này im lìm nhưng ấm áp, như một người bạn đồng hành thầm lặng.
"Chúng ta sắp đi xa rồi," cậu nói với thanh kiếm, giọng vừa hồi hộp vừa quyết tâm. "Nếu thực sự có một cánh cổng ở Nam Cực, và nếu những gì giọng nói đó nói là thật — bọn chúng ở bên ngoài đang đến — thì mình phải nhanh hơn chúng."
Cậu nhìn lên bầu trời đêm. Sao Hỏa như một ánh mắt rực cháy, không chớp, không nháy, nhìn xuống cậu chăm chú. Lý Phàm cảm thấy như vũ trụ đang ngừng thở để chờ cậu bước tiếp.
Cậu không còn là kẻ đơn độc trong mạt pháp nữa. Cậu là người đứng giữa hai thế giới, và mọi lựa chọn từ giây phút này sẽ quyết định vận mệnh của Trái Đất.
Tháng mười một, Bắc Kinh đã rét căm căm.
Lý Phàm ngồi trong phòng điều khiển tầng thứ bảy của Đài quan sát thiên văn Hưng Long, trước mặt là một dãy màn hình hiển thị số liệu quang phổ của sao Hỏa. Cậu mặc chiếc áo khoác đồng phục màu xám xịt, tay phải vô thức gõ nhịp lên bàn phím theo một quy luật kỳ lạ — đó là nhịp điệu của một bài khẩu quyết thượng cổ, thứ mà sư phụ đã dạy cậu từ khi mới lên năm. Màu màn hình xanh lam phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng có phần tiều tụy của cậu, càng làm nổi bật đôi mắt đen láy trầm tĩnh khác thường.
Trong căn phòng chỉ có mình cậu. Đài quan sát nằm cách xa trung tâm thành phố, lúc này bầu trời đêm trong vắt không một gợn mây. Qua lớp kính cường lực dày ba mươi phân, Lý Phàm có thể nhìn thấy hàng nghìn vì sao đang nhấp nháy xa vời. Nếu là một người bình thường, hẳn sẽ cảm thấy tâm hồn bay bổng trước khung cảnh rộng lớn ấy. Nhưng với cậu, mỗi ngôi sao lại là một vết thương.
Bởi vì — cậu là tu sĩ. Một tu sĩ Luyện Khí tầng chín cuối cùng của thời đại Mạt Pháp.
Cách đây mười tám năm, khi sư phụ còn sống, ông lão đã chỉ lên bầu trời đêm và bảo: "Phàm Nhi, ngươi thấy những chấm sáng đó không? Năm xưa, khắp bầu trời đều là linh khí ngưng kết, mỗi vì sao đều bắn ra những sợi tơ trời nuôi dưỡng tu sĩ. Bây giờ, chúng chỉ là đá chết cháy."
Lúc ấy Lý Phàm mới sáu tuổi, cậu háo hức hỏi: "Sao lại biến mất ạ?"
Sư phụ im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài: "Bởi vì con người không còn tin vào trời nữa."
Phải. Không còn tin. Cả thế giới này đã quên mất tu tiên, hoặc cho đó là chuyện hoang đường trong tiểu thuyết, phim ảnh. Khoa học thay thế thần thoại, máy móc thay thế pháp bảo, tôn giáo chỉ còn lại nghi lễ trống rỗng. Linh khí cạn kiệt đến mức Lý Phàm ngồi thiền cả đêm cũng chỉ hấp thu được vài tia ấm áp mỏng manh như sợi tóc. Cậu mắc kẹt ở Luyện Khí tầng chín suốt mười hai năm, mỗi lần muốn đột phá lên Trúc Cơ đều cảm thấy như đạp phải vách đá vô hình.