Sau Cơn Mưa Là Ngày Nắng
Chương 11
"Từ sao Hỏa..." Cậu ngồi phắt dậy, đưa tay lau mồ hôi, mắt sáng như hỏa châu. "Có tu sĩ trên sao Hỏa? Hay là... còn tàn tích? Ngọc Giản? Truyền tin?"
Hàng ngàn câu hỏi ùa vào đầu. Nhưng trên hết, cậu không còn cô đơn nữa. Dù là thù hay bạn, dù còn sống hay chết, thì ít nhất, ngoài kia — vẫn có Đạo.
Lý Phàm đứng dậy, bước ra hành lang một lần nữa. Gió vẫn rét, trời vẫn đầy sao. Nhưng lần này, cậu nhìn về phía Đông Nam với một ánh mắt hoàn toàn khác. Đôi bàn tay từng run rẩy giờ siết chặt, rồi chậm rãi nắm lại thành quyền.
"Tôi không muốn tin là tổ tiên nói dối," cậu thì thầm với ngôi sao đỏ xa tít kia, giọng khàn đi, "vậy nên... hãy cho tôi một câu trả lời."
Bên tai cậu, tín hiệu từ sao Hỏa vẫn ngân vang đều đặn, như một nhịp tim cổ xưa, vượt qua năm mươi triệu cây số chân không lạnh giá, gõ cửa một tu sĩ mạt pháp duy nhất trên Trái Đất.
Lý Phàm không ngủ đêm đó. Cậu ở lại phòng điều khiển, đào cả đống dữ liệu cũ, so sánh các bản đồ sóng radio từ năm 1977 (tín hiệu Wow!) đến nay. Cậu đối chiếu chúng với ký ức tu tiên mà sư phụ từng truyền lại — những phù văn, những mật ngữ, những tọa độ thiên cầu trong sách cổ.
Càng đào, cậu càng kinh hãi. Trên quyển «Thiên Cổ Tinh Kinh» mà sư phụ để lại, có một chương nói về "Thiên ngoại chi sơn" — những ngọn núi ngoài trời, nơi tu sĩ có thể bay lượn giữa các vì sao. Lý Phàm ngày trước chỉ coi đấy là ẩn dụ, giờ cậu lật ra đọc kỹ, phát hiện những tọa độ trong sách khớp chính xác với vị trí của một vài tinh vân mà các nhà thiên văn hiện đại mới phát hiện trong hai mươi năm gần đây.
"Không phải nói dối..." Lý Phàm vỗ bàn đứng bật dậy, mắt đỏ hoe. "Không phải huyền thoại, tất cả đều là thật. Nhưng tại sao linh khí cạn kiệt? Tại sao bọn họ — những tu sĩ trong vũ trụ — không đến?"
Cậu cúi xuống, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ tinh tú phủ bụi trong ngăn kéo. Một góc của tờ giấy da đã ố vàng, nhưng có một nếp gấp đặc biệt cậu chưa từng chú ý — nó chỉ thẳng về Nam Cực.
"Nam Cực?" Lý Phàm nhíu mày. "Tại sao lại là Nam Cực?"
Cậu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Chân trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng. Một buổi bình minh khác lại đến, nhưng với Lý Phàm, cái đêm hôm ấy chính là tận cùng của mười hai năm bế tắc và cũng là khởi đầu của một con đường chưa ai dám bước.