Sau Cơn Mưa Là Ngày Nắng
Chương 3
"Cộng hưởng Linh thức..." Lý Phàm thì thào, tay run lên bần bật. Cậu lập tức ngồi xếp bằng trên nền gạch lạnh, hai tay kết ấn «Thanh Hư Nhập Định Ấn», ép tâm thần tĩnh lặng. Dần dần, cậu buông bỏ thị giác, chỉ giữ lại cảm quan linh tính.
Thế giới tối đen. Rồi từ từ, một điểm sáng xanh lam xuất hiện ở phía chân trời tâm thức. Nó nằm ở vị trí tương ứng với sao Hỏa trong hệ tọa độ vũ trụ. Lý Phàm dốc toàn bộ linh lực còn sót lại, lao tới điểm sáng ấy. Càng gần, cậu càng thấy rõ — đó là một văn tự cổ, được sắp xếp theo thứ tự Bát Quái, nhưng được viết bằng thứ ngôn ngữ còn xa lạ hơn cả chữ triện.
Cậu gần như ngạt thở. Đây là một tấm Ngọc Giản sống động, nhưng nó được chiếu xạ từ bên ngoài Trái Đất.
Một tín hiệu tu tiên từ ngoài hành tinh.
Trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một luồng năng lượng bất ngờ bắn ngược vào thức hải cậu. Quá mạnh, quá đột ngột, cậu như bị một chiếc búa tạ đập vào giữa trán. Lý Phàm kêu lên một tiếng, ngã ngửa ra sau, va đầu vào chân bàn. Trước mắt cậu tràn ngập những vệt sáng trắng xóa, đan điền nóng rực như sắp bùng cháy. Mồ hôi túa ra như mưa. Cậu nằm thoi thóp, tay bấu chặt lấy mép bàn, linh lực trong người bị dao động đảo lộn, cơ hồ muốn xông vào kinh mạch mà vỡ tan.
Phải mất cả năm phút, cơn cuồng phong linh khí ấy mới dịu xuống.
Lý Phàm thở hổn hển, nằm trên sàn nhà nhìn lên trần nhà mờ mờ. Cậu cảm thấy một thứ gì đó ấm áp đang lan tỏa từ linh đài, không lớn, nhưng sâu và trầm hơn bất kỳ tia linh khí nào cậu từng hấp thụ. Nó không đủ để giúp cậu đột phá, nhưng nó là một tia sáng đầu tiên xuyên qua màn đêm dày đặc suốt mười hai năm.
"Từ sao Hỏa..." Cậu ngồi phắt dậy, đưa tay lau mồ hôi, mắt sáng như hỏa châu. "Có tu sĩ trên sao Hỏa? Hay là... còn tàn tích? Ngọc Giản? Truyền tin?"
Hàng ngàn câu hỏi ùa vào đầu. Nhưng trên hết, cậu không còn cô đơn nữa. Dù là thù hay bạn, dù còn sống hay chết, thì ít nhất, ngoài kia — vẫn có Đạo.
Lý Phàm đứng dậy, bước ra hành lang một lần nữa. Gió vẫn rét, trời vẫn đầy sao. Nhưng lần này, cậu nhìn về phía Đông Nam với một ánh mắt hoàn toàn khác. Đôi bàn tay từng run rẩy giờ siết chặt, rồi chậm rãi nắm lại thành quyền.
"Tôi không muốn tin là tổ tiên nói dối," cậu thì thầm với ngôi sao đỏ xa tít kia, giọng khàn đi, "vậy nên... hãy cho tôi một câu trả lời."