Sau Cơn Mưa Là Ngày Nắng
Chương 1
Tháng mười một, Bắc Kinh đã rét căm căm.
Lý Phàm ngồi trong phòng điều khiển tầng thứ bảy của Đài quan sát thiên văn Hưng Long, trước mặt là một dãy màn hình hiển thị số liệu quang phổ của sao Hỏa. Cậu mặc chiếc áo khoác đồng phục màu xám xịt, tay phải vô thức gõ nhịp lên bàn phím theo một quy luật kỳ lạ — đó là nhịp điệu của một bài khẩu quyết thượng cổ, thứ mà sư phụ đã dạy cậu từ khi mới lên năm. Màu màn hình xanh lam phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng có phần tiều tụy của cậu, càng làm nổi bật đôi mắt đen láy trầm tĩnh khác thường.
Trong căn phòng chỉ có mình cậu. Đài quan sát nằm cách xa trung tâm thành phố, lúc này bầu trời đêm trong vắt không một gợn mây. Qua lớp kính cường lực dày ba mươi phân, Lý Phàm có thể nhìn thấy hàng nghìn vì sao đang nhấp nháy xa vời. Nếu là một người bình thường, hẳn sẽ cảm thấy tâm hồn bay bổng trước khung cảnh rộng lớn ấy. Nhưng với cậu, mỗi ngôi sao lại là một vết thương.
Bởi vì — cậu là tu sĩ. Một tu sĩ Luyện Khí tầng chín cuối cùng của thời đại Mạt Pháp.
Cách đây mười tám năm, khi sư phụ còn sống, ông lão đã chỉ lên bầu trời đêm và bảo: "Phàm Nhi, ngươi thấy những chấm sáng đó không? Năm xưa, khắp bầu trời đều là linh khí ngưng kết, mỗi vì sao đều bắn ra những sợi tơ trời nuôi dưỡng tu sĩ. Bây giờ, chúng chỉ là đá chết cháy."
Lúc ấy Lý Phàm mới sáu tuổi, cậu háo hức hỏi: "Sao lại biến mất ạ?"
Sư phụ im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài: "Bởi vì con người không còn tin vào trời nữa."
Phải. Không còn tin. Cả thế giới này đã quên mất tu tiên, hoặc cho đó là chuyện hoang đường trong tiểu thuyết, phim ảnh. Khoa học thay thế thần thoại, máy móc thay thế pháp bảo, tôn giáo chỉ còn lại nghi lễ trống rỗng. Linh khí cạn kiệt đến mức Lý Phàm ngồi thiền cả đêm cũng chỉ hấp thu được vài tia ấm áp mỏng manh như sợi tóc. Cậu mắc kẹt ở Luyện Khí tầng chín suốt mười hai năm, mỗi lần muốn đột phá lên Trúc Cơ đều cảm thấy như đạp phải vách đá vô hình.
Sư phụ ra đi năm cậu mười sáu. Trước khi nhắm mắt, ông già giao cho cậu một cuốn «Thanh Hư Chính Khí Quyết» viết trên da dê mốc meo, một thanh kiếm gỗ khắc đầy phù văn đã phai mờ, và một câu nói: "Đừng để đạo hoàng, cũng đừng để người đời cười. Ngươi sống, đạo liền sống."
Thế là Lý Phàm sống. Cậu lớn lên trong ngôi đạo quán nhỏ nằm ẩn mình giữa rừng thông ở ngoại ô Hà Bắc, tự nấu cơm, tự đọc sách, thi thoảng xuống núi làm vài việc lặt vặt để có tiền duy trì. Đến năm hai mươi tuổi, cậu tự thi vào trường đại học bằng khối khoa học tự nhiên, rồi xin được công việc ở đài quan sát thiên văn này — đơn giản vì ở đây có cái kính viễn vọng lớn nhất vùng, và trên tầng thượng, cậu có thể cảm nhận được một chút tàn dư linh khí còn sót lại trên tầng bình lưu.