Tác Giả: |
Trĩ Sở
|
Tình Trạng: |
Đang Cập Nhật
|
Cập Nhật: |
2025-03-31 21:09:03 |
Lượt Xem: |
1.9K |
Quản Lý: |
Ổi độc thân vui vẻ
|
26 năm cuộc đời của Chúc Tri Hi rực rỡ và sống động vô cùng, cậu từ Châu Phi đến Nam Cực, từ một du khách mang balo đến một tình nguyện viên, nhưng chính vẫn là phiêu lưu. Vậy mà đến một ngày khi cậu thức dậy, trong lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện thời gian đếm ngược sinh mạng của chính mình… [60 ngày 0 giờ 0 phút 0 giây]
Tôi chỉ còn sáu mươi ngày để sống thôi sao?
Vài ngày sau, cậu bị bắt đi xem mắt, đối tượng là một giáo sư khảo cổ học Alpha tẻ nhạt, ngoài cái mã đẹp trai thì mặt lạnh như tiền, còn lạnh hơn cả người tuyết.
Chúc Tri Hi: “Tôi là Beta, cưới tôi cũng coi như vô sinh vậy.”
Không chỉ vô sinh, giờ tôi là một xác chết đã được định sẵn, phân nửa cơ thể đã xuống mồ rồi, ai tới cũng coi như xung hỉ thôi, điều cần làm là đóng gói đưa đến trung tâm góa vợ để được dán nhãn là người bị góa. Hơn nữa, ai lại muốn kết hôn với Alpha chứ? Thứ chỉ biết phun pheromone loạn xạ vào kỳ phát tình, cả nửa thân dưới của mình cũng quản không được…
Chờ đã, sao thời gian đếm ngược lại ngừng thế này?
Chúc Tri Hi: “Chờ một chút, vô, vô sinh thực ra cũng có ưu điểm…”
Cậu ghì chặt tay người tuyết, thời gian đếm ngược lại ngừng…
Chúc Tri Hi: "Tuyệt vời! Đây là cọng rơm có thể cứu mình!"
Sau khi kết hôn, vì mạng sống của mình, cậu chỉ có thể không ngừng cố gắng gần gũi với anh, nhưng dần dần cậu phát hiện ra chỉ nắm tay và ôm ấp bắt đầu mất đi hiệu lực!
Chúc Tri Hi: “Thôi rồi, chồng mình không được.”
Ai ngờ người chồng mặc cậu sống chết lại chủ động tới giúp: “Có thể là cách thức không ổn chứ không phải do người, em đổi thử xem?”
Chúc Tri Hi: “Đổi cái gì?”
Hôm sau khi tỉnh dậy, cậu không quan tâm cái lưng đau nhức mà lập tức kiểm tra lòng bàn tay.
Phó Nhượng Di: “Có hiệu quả không?”
Chúc Tri Hi: “Ngừng rồi, hiệu quả lắm! Cám ơn chồng! Anh đỉnh quá! A, không phải không phải, ý em nói là cái kia đỉnh…” (càng mô tả càng đen)
Chiêu trò này cũng quá vụng về rồi, thích thì cứ nói thẳng thôi.
Phó Nhượng Di sờ cái gáy tối qua bị cắn: “Không có gì, nếu hiệu quả thì dùng nhiều lên nha, bà xã.”
…
Lúc đầu Phó Nhượng Di nghĩ: Được lắm, cậu ấy là Beta, không bị pheromone ảnh hưởng, ly hôn cũng sẽ dễ dàng.
Sau đó cũng là anh: Tại sao em ấy là Beta chứ… Tại sao không đánh dấu được…
Người thậm chí không thể đồng tình với mình trước đây vài tháng.
~Tiểu kịch trường~
Vào trận tuyết đầu mùa sau khi kết hôn, Chúc Tri Hi ôm một người tuyết nhỏ về nhà: “Em mới làm xong, tặng anh nè!”
Phó Nhượng Di không ừ hử: “Trong nhà có lò sưởi, người tuyết của em sống được bao lâu chứ?”
Thứ đáng ghét! Chúc Tri Hi nghẹn họng đáp: “Mai là chết!”
Cậu ném qua ban công, vài ngày sau nhìn lại, người tuyết đã tan từ lâu, chỉ còn cánh tay bằng cành khô.
Thật lâu sau đó, cậu - người chưa bao giờ nấu ăn - mở ngăn đông tủ lạnh ra, bất ngờ thế nào, người tuyết nhỏ đã biến mất được giấu trong hộp bánh Giáng Sinh, cánh tay được thay bằng những thanh tre khảo cổ, đôi mắt là quả việt quất tròn xoe.
Đúng là… Sống rất lâu nhỉ?
Công: Sống như sắp chết, mạnh miệng, hay ghen, tìиɧ ɖu͙© cao x Thụ: Sống nhiệt huyết, tràn trề năng lượng
.