Lạc Diệp thôn không phải là một nơi trù phú. Nó nép mình khiêm tốn dưới chân dãy Trường Sơn hùng vĩ, nơi những ngọn núi xanh thẫm như bức tường thành che chắn gió bão từ phương bắc tràn về.
Cái tên "Lạc Diệp" – lá rụng có lẽ bắt nguồn từ những cánh rừng phong bạt ngàn trên sườn núi, mỗi độ thu về lại nhuộm cả không gian bằng sắc vàng, sắc đỏ rồi trút lá, phủ một tấm thảm dày lên những con đường mòn quanh co.
Người ta nói, tổ tiên của dân làng đã đến đây khai hoang lập ấp từ mấy trăm năm trước, chọn mảnh đất này vì nguồn nước dồi dào từ con suối Mây Trắng và sự che chở của núi rừng.
Cuộc sống ở đây cứ bình lặng trôi qua, ngày nối ngày, mùa tiếp mùa. Sớm mai, khi sương đêm còn đọng nặng trên lá cỏ, tiếng gà gáy đã vang lên từ đầu thôn đến cuối xóm, đánh thức mọi người khỏi giấc ngủ.
Các bà, các mẹ lục đυ.c nhóm bếp, khói lam chiều từ những mái nhà tranh đơn sơ quyện vào không khí ẩm ướt, mang theo mùi cơm gạo mới, mùi củi ẩm và mùi đất ngai ngái.
Đàn ông chuẩn bị nông cụ ra đồng hoặc vào rừng đốn củi, săn bắt. Trẻ con í ới gọi nhau chạy chơi ngoài ngõ. Một bức tranh thôn dã mộc mạc, có phần nghèo khó nhưng yên bình.
Ở rìa phía tây của thôn, hơi tách biệt một chút, gần con đường mòn dẫn lên núi, có một căn nhà tranh ba gian nhỏ nhắn. So với những ngôi nhà khác, nó có vẻ đơn sơ hơn, nhưng lại được chăm chút cẩn thận đến lạ kỳ. Hàng rào bằng những nhánh cây khô được đan cài khéo léo, vững chãi.
Mảnh sân đất nện phía trước luôn sạch bong, không một cọng rác hay lá khô vương vãi.
Trước hiên, một giàn bầu bí xanh non mơn mởn đang leo lên những chiếc cọc tre, vài bông hoa bầu trắng muốt và hoa bí vàng rực điểm xuyết giữa nền lá xanh.
Bên cạnh là một mảnh vườn nhỏ được vun luống thẳng tắp, trồng đủ các loại rau xanh theo mùa: cải ngọt, mồng tơi, rau dền, vài gốc cà chua đang bắt đầu đơm quả, mấy cây ớt chỉ thiên đỏ chót.
Tất cả đều tươi tốt, cho thấy sự chăm sóc kỹ lưỡng của chủ nhân.
Đó là nhà của Lâm Thanh Thủy. Cậu vừa bước qua tuổi mười tám cách đây không lâu.
Thanh Thủy là một ca nhi.
Điều đó thể hiện rõ qua nốt chu sa đỏ thắm như giọt son điểm giữa ấn đường thanh tú. Nốt chu sa ấy, cùng với dung mạo xinh đẹp trời ban, làn da trắng mịn, đôi môi hồng nhuận, đôi mắt trong veo như nước hồ mùa thu và hàng mi dài cong vυ't đó khiến cậu trở nên nổi bật giữa những người dân quê mùa, chất phác.
Dáng người cậu mảnh mai, có phần yếu đuối, nhưng đôi bàn tay lại không hề nhàn rỗi.
Cha mẹ Thanh Thủy vốn là người từ nơi khác đến, định cư ở Lạc Diệp thôn được chục năm thì không may qua đời trong một trận dịch bệnh ba năm về trước, bỏ lại cậu một mình côi cút.
May mắn là căn nhà và mảnh vườn vẫn còn đó, cùng với nghề thêu mẹ cậu truyền dạy. Từ đó, Thanh Thủy tự mình bươn chải kiếm sống.