Nghĩ đến những vụ trộm cướp từng được đưa tin trên báo, trán tôi đổ mồ hôi lạnh. Tôi lập tức ngồi dậy quan sát xung quanh.
Không ổn rồi.
Cái chổi lông gà tôi vẫn dùng để quét phòng bị mẹ lấy đi mà quên không trả lại.
Nhìn về phía cửa sổ, có một cái bóng đen đang lay động, dường như định trèo vào.
Không kịp nghĩ nhiều, tôi vớ lấy chăn, lao lên muốn trùm người đó lại rồi hét lên cầu cứu.
Nhưng không ngờ đối phương nhanh hơn, không chỉ né được đòn “gấu vồ” của tôi mà còn lập tức đè tôi xuống giường.
Thấy tình hình bất lợi, tôi định hét lớn.
“Ưm!”
Miệng bị bịt lại, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
“Đừng la, là tôi!”
“Ưm ưm?”
Cảm nhận được lực ghì trên người dần buông lỏng, tôi lập tức thoát ra, bật đèn lên.
“Cố Gia, cậu đến đây làm gì?”
Tôi hé môi, mở to mắt không tin nổi, nghi ngờ mình có phải bị hoa mắt không.
"......Mặc quần áo vào."
Giọng Cố Gia nhỏ đi rất nhiều, ánh mắt cậu ấy né tránh nhìn sang chỗ khác, vành tai dần đỏ lên.
Vì sự lộn xộn vừa rồi, áo ngủ trên người tôi đã bị xộc xệch, chiếc cổ trắng nõn và một bên vai lộ ra ngoài.
"Ngại ngùng gì chứ? Trước kia lúc cậu tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, tôi còn sờ rồi mà."
Tuy nói vậy, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn chỉnh lại quần áo, cuộn tròn mình trong chăn.
"Cậu còn chưa nói đấy, nửa đêm cậu trèo cửa sổ làm gì? Tuy chúng ta là hàng xóm ở gần nhau, nhưng đây là tầng hai, lỡ ngã xuống cũng có thể bị tàn tật đấy."
"Tôi có 16 rồi, cậu đừng tìm người khác chơi."
Cố Gia mím chặt môi, giọng điệu gấp gáp.
"Chỉ vì chuyện này thôi á?"
Cậu ấy không nói thì tôi suýt quên mất.
Vốn dĩ thấy cậu ấy trèo tường dọa tôi thì hơi tức giận, nhưng nể tình chiếc điện thoại di động đời mới, tôi cũng không so đo nhiều.
Tôi chớp mắt long lanh đưa tay về phía cậu ấy, không khách sáo nói: "Vậy cậu lấy ra cho tôi chơi thử đi."
"Chơi... chơi thử?"
"Nếu không thì sao, nửa đêm cậu đến đây nói với tôi là cậu có 16, không cho tôi chơi? Cậu keo kiệt quá đấy?"
"Thôi thôi, vậy xem một chút cũng được chứ? Cậu không thể ngay cả nhìn cũng không cho tôi nhìn chứ?"
Giọng tôi chuyển hướng, nghi ngờ nhìn túi quần Cố Gia.
Không biết tại sao cậu ấy trèo tường đến đây còn mang theo một cái thước đo, tay kia của cậu ấy trống không, xem ra chỉ có túi quần mới để vừa điện thoại, nhưng nhìn bề ngoài thì không giống như có điện thoại.
Tôi bước lên một bước, muốn sờ thử túi quần của cậu ấy
Đối mặt với bàn tay đang tiến đến của tôi, người Cố Gia run lên, gần như nhảy dựng sang một bên.