Bọn họ lại nhét thêm một vị hôn thê cho anh, bọn họ thật sự nghĩ anh còn nhiều kiên nhẫn đến thế sao?
"Ngày mai, đuổi cô ta ra ngoài!"
Hoắc Tư Thận sải bước, nói xong thì quay người bước vào phòng.
"Dạ vâng."
Quản gia và đám người hầu không dám cãi một lời, chỉ biết cúi đầu răm rắp nghe theo.
Sau khi tắm nước lạnh xong, quấn khăn tắm quanh người, Hoắc Tư Thận liền bước tới trước tủ quần áo, kéo cánh cửa ra.
Kết quả vừa mới mở một nửa, một cục tròn tròn thơm tho mùi trái cây bỗng "ào" một cái lăn thẳng ra ngoài, đập vào lòng anh!
Hoắc Tư Thận theo phản xạ muốn đẩy ra, tay vung lên theo bản năng, nhưng lại chạm phải một cơ thể mềm mại như tuyết, sắc mặt anh lập tức tối sầm lại, động tác cũng khựng lại tại chỗ!
Cúi đầu nhìn xuống, anh thấy một cô gái với mái tóc dài đen óng, gương mặt xinh đẹp tinh tế như tranh, đang quấn mình trong chiếc áo vest đặt may theo số đo riêng của anh.
Chiếc áo ấy rõ ràng rộng thùng thình so với thân hình nhỏ nhắn mảnh khảnh của cô, khoác lên người lại càng tôn thêm nước da trắng muốt của cô.
Đôi môi đỏ mọng của Cố Sư Sư khẽ hé, trong mơ cô đang ôm đại hoàng ngủ say, vui vẻ mà vỗ vỗ cái đầu lông xù của chó cưng, còn chảy nước miếng vì hạnh phúc.
Hoắc Tư Thận đang chuẩn bị nổi trận lôi đình, đôi mắt đen lạnh lẽo của anh sắp cuộn lên sóng gió dữ dội, lại bất ngờ bị bàn tay nhỏ bé của cô vỗ một cái, khiến ánh nhìn tối tăm lập tức khựng lại!
Còn Cố Sư Sư vì cú ngã mạnh mà choàng tỉnh, đôi mắt trong veo trợn tròn, liền thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh băng của người đàn ông trước mặt đang phóng đại ngay sát mình.
Cùng lúc đó, một âm thanh điện tử vang lên bên tai cô.
[Cảnh báo cam!]
[Thời gian sống còn lại: 9 phút 01 giây!]
Cố Sư Sư: “?”
[Thời gian sống còn lại: 9 phút 01 giây!]
Hàng mi của Cố Sư Sư run khẽ, rồi từ từ mở ra đôi mắt còn mơ màng.
Ngay sau đó, giọng điện tử trong đầu cô lại vang lên.
[Hệ thống Phu nhân Hào môn, khởi động!]
[Muốn sống, phải nỗ lực sinh tồn trong giới hào môn!]
Cố Sư Sư ngẩn người.
Mơ mơ hồ hồ, cô thấy rõ khuôn mặt tuấn tú lạnh băng của người đàn ông trước mặt, trong mắt anh còn ánh lên ngọn lửa giận ngút trời.
Hử?
Cô chớp mắt, ánh mắt lại khẽ liếc xuống dưới.
Dường như vừa mới tắm xong, mái tóc đen ướt sũng của người đàn ông ấy vẫn còn đọng từng giọt nước lấp lánh chảy xuống.
Người đàn ông này… cũng khá ưa nhìn đấy chứ.
Đây chính là vị hôn phu của nguyên chủ, Hoắc Tư Thận?
Nhưng còn chưa kịp nghĩ xa hơn, giây tiếp theo, cằm cô đã bị những ngón tay dài như kìm sắt siết chặt lấy!
Những ngón tay cứng rắn ấy rất nhanh đã trượt xuống, hung hăng bóp chặt lấy chiếc cổ mảnh mai của cô!
"Nhìn đủ chưa!"
Giọng nói trầm khàn của Hoắc Tư Thận như băng đóng kín, ánh mắt bốc lửa dữ dội, anh vươn tay bóp chặt lấy cổ cô như đang nhấc một con gà con!
Cô lập tức nghẹt thở, đau đớn nhíu mày.
Cơ thể này, giống y như thân thể thật của cô trước kia, vô cùng nhạy cảm với cảm giác đau!
Mà cảm giác không thể hít thở lúc này càng khiến cô nhớ lại vụ tai nạn xe trước đó, khi xương sườn đâm vào phổi... nỗi đau tuyệt vọng đó khiến cô toàn thân run rẩy dữ dội vì sợ hãi!
[Cảnh báo cam!]
[Thời gian sống còn lại: 8 phút 56 giây.]
[8 phút 43 giây... 7 phút 57 giây... 7 phút...]
[Khi thời gian về 0, ký chủ sẽ tử vong do tai nạn ngoài ý muốn.]
Khuôn mặt Cố Sư Sư trắng bệch, mồ hôi lạnh và nổi da gà đồng loạt túa ra!
Đôi mắt long lanh nước, đầy sự vùng vẫy!
Cô không muốn chết!
Cứu với!
Nhưng Hoắc Tư Thận lại siết chặt tay, cứ như xách con vật nhỏ lên, lạnh lùng quát: “Ai cho cô vào phòng tôi?"
"Rầm" một tiếng, Cố Sư Sư bị anh ném mạnh vào một đống quần áo.
Hoắc Tư Thận lúc này mới thấy rõ tủ quần áo của mình.
Vốn dĩ những bộ vest, áo sơ mi được phân loại gọn gàng theo dịp, màu sắc và kiểu dáng… thì giờ đây, một nửa đã rơi lả tả xuống đáy tủ, nhăn nhúm như mớ dưa muối, mà hiện tại đang bị cô ngồi đè lên!
Sắc mặt anh lập tức tối sầm lại.
Trong khi đó, trước mắt Cố Sư Sư lại đột ngột hiện lên một giao diện:
[Cấp hiện tại: Lv.0 – vợ chưa cưới hào môn sắp chết (sắp tử vong vì tai nạn ngoài ý muốn).]
[Nạp tiền để tăng giá trị sinh mệnh.]
[Phương thức nạp: Nhận tài sản từ vị hôn phu hào môn.]
[Ghi chú: Mỗi 1000 tệ có thể đổi được 24 giờ sinh mệnh.]
[Thời gian sống còn lại: 6 phút 33 giây.]
Cố Sư Sư há hốc miệng.
Một nghìn tệ, đổi lấy một ngày sống?
Cô khó tin nhìn người đàn ông hung tợn trước mặt như đang định bóp chết mình.
Mà đồng hồ sinh mệnh trước mắt cô vẫn đang không ngừng giảm xuống.
Chưa được bao lâu, cảnh báo cam đã lập tức vang lên "tít tít", đổi thành cảnh báo đỏ!
Cố Sư Sư lập tức cảm thấy một trận tức nghẹn ở ngực, như thể giây tiếp theo cô sẽ chết vì đau tim vậy.
Sự lạnh lẽo trong ánh mắt Hoắc Tư Thận gần như hóa thành thực thể.
"Ai sai cô trốn trong tủ đồ?"
Cố Sư Sư ra sức hít thở, cố gắng hít lấy từng ngụm không khí.
Nghe theo lời hệ thống là có thể sống?
Ôm lấy đùi đại lão là có thể sống?
"Không nói?"
Hoắc Tư Thận cười lạnh, xoay người bước về phía ghế sofa, cầm lấy điện thoại.
"Tư Nhất, báo cảnh sát, có người đột nhập…"
"Chờ… chờ đã!"
Giọng Cố Sư Sư hơi run lên.
Cô chỉ còn chưa đầy sáu phút!
Cảnh sát còn chưa đến nơi thì cô đã xong đời rồi!