Tòng Quân Ở Dị Giới

Chương 3: Áp Lực Huấn Luyện

Buổi sáng đầu tiên trong quân đội kết thúc với bài chạy dài khiến ai cũng thở không ra hơi. Tống Vân ngồi xuống ghế dài bên sân tập, vừa lau mồ hôi vừa nhìn quanh. Các tân binh khác cũng đang nghỉ ngơi, có người dựa vào tường thở hổn hển, có người gục xuống ôm chân vì chuột rút.

Huấn luyện viên không để họ nghỉ quá lâu. Ngay sau đó, một loạt khẩu lệnh vang lên, tất cả nhanh chóng tập hợp.

"Được rồi, bây giờ các người sẽ học cách đứng tư thế quân đội. Ai không làm đúng, phạt chạy thêm ba vòng."

Tiếng rêи ɾỉ khe khẽ vang lên. Nhưng không ai dám kêu ca quá lớn.

Tống Vân chỉnh lại tư thế, đứng thẳng lưng, hai chân khép sát, ánh mắt nhìn thẳng phía trước. Cô cứ nghĩ bài tập này đơn giản, nhưng chỉ sau năm phút, lưng bắt đầu tê cứng, bắp chân cũng căng lên vì phải duy trì tư thế chuẩn xác.

[Thể lực -3. Nếu tiếp tục duy trì, sẽ tăng khả năng chịu đựng.]

Tống Vân cắn răng, cố gắng kiên trì.

Bên cạnh cô, một cô gái khác bắt đầu lung lay, chân hơi di chuyển. Huấn luyện viên ngay lập tức quát lớn.

"Đứng nghiêm! Không ai được phép động đậy!"

Cô gái kia sợ đến mức lập tức cứng đờ. Nhưng chỉ sau vài phút, một số người bắt đầu không chịu nổi, có người ngã khuỵu xuống. Huấn luyện viên không thương xót, trực tiếp yêu cầu họ chạy phạt.

Thời gian chậm chạp trôi qua. Khi tiếng còi kết thúc vang lên, Tống Vân cảm giác cả người như cứng lại. Cô hít sâu một hơi, lặng lẽ thả lỏng cơ thể.

Huấn luyện viên gật đầu.

"Không tệ. Nhưng đây mới chỉ là bài học cơ bản. Bây giờ, tất cả di chuyển đến bãi tập tiếp theo."

Bãi tập tiếp theo là khu huấn luyện võ thuật cơ bản. Huấn luyện viên bắt đầu hướng dẫn cách phòng thủ và tấn công.

"Quân nhân không chỉ cần sức mạnh mà còn phải biết chiến đấu. Từ hôm nay, các người sẽ tập luyện đối kháng. Mỗi người chọn một bạn tập!"

Mọi người nhanh chóng ghép đôi. Tống Vân nhìn quanh, rồi bắt gặp ánh mắt của cô gái lúc nãy. Cô ấy có vẻ nhỏ con, nhưng ánh mắt rất kiên định.

"Tôi là Hàn Du, chúng ta có thể tập cùng nhau không?"

Tống Vân gật đầu.

Huấn luyện viên bắt đầu hướng dẫn những động tác cơ bản: đấm thẳng, đấm móc, né tránh, thủ thế. Tống Vân chăm chú quan sát rồi làm theo.

Lúc đầu, động tác của cô còn hơi cứng nhắc, nhưng nhờ vào hệ thống, cô nhanh chóng điều chỉnh.

[Nhiệm vụ mới: Hoàn thành 30 phút luyện tập đối kháng, thưởng +2 sức mạnh.]

Hàn Du cũng rất nghiêm túc tập luyện. Hai người thay phiên nhau tấn công và phòng thủ. Lúc đầu, cả hai còn chần chừ, nhưng dần dần, động tác trở nên dứt khoát hơn.

"Nhanh lên! Đừng nương tay!"

Tống Vân gật đầu, ra đòn mạnh hơn. Hàn Du cũng không chịu thua, phản kích quyết liệt.

Sau nửa giờ, cả hai đều thấm mệt nhưng ánh mắt lại sáng lên.

[Chúc mừng! Hoàn thành nhiệm vụ. Sức mạnh +2.]

Tống Vân cảm nhận rõ ràng cơ thể khỏe hơn một chút. Cô siết chặt nắm tay, trong lòng tràn đầy động lực.

Huấn luyện viên quan sát mọi người một lượt rồi lên tiếng.

"Tốt lắm. Kết thúc buổi huấn luyện sáng nay, buổi chiều tiếp tục!"

Mọi người đồng loạt thở phào.

Tống Vân cùng Hàn Du đi về phía nhà ăn. Bữa trưa trong doanh trại khá đơn giản, chỉ có cơm, rau luộc và một ít thịt kho. Nhưng sau buổi huấn luyện mệt mỏi, ai cũng ăn rất ngon lành.

Hàn Du nhìn Tống Vân, tò mò hỏi: "Sao cậu lại nhập ngũ?"

Tống Vân suy nghĩ một lúc rồi cười nhạt.

"Muốn thay đổi vận mệnh."

Hàn Du gật đầu, không hỏi thêm.

Buổi chiều, huấn luyện tiếp tục với bài tập vượt chướng ngại vật. Tống Vân nhìn những bức tường cao, dây leo, bãi cát phía trước, cảm thấy tim hơi đập nhanh.

Nhưng cô không có ý định lùi bước.

Cô đến đây không phải để bỏ cuộc. Cô sẽ chứng minh bản thân, dù khó khăn đến đâu cũng sẽ vượt qua!