Mùa đông năm ấy, có một đứa bé được đặt trước cổng trại trẻ mồ côi.
Đó là một đêm rất lạnh. Bầu trời tối sầm, gió rét cắt da, từng cơn quét qua những hàng cây khẳng khiu, trơ trọi. Người ta tìm thấy đứa trẻ trong một chiếc giỏ mây cũ kỹ, quấn hờ trong mảnh vải mỏng manh. Mặt em tím tái, hơi thở yếu ớt như ngọn nến sắp tắt.
Một bà sơ già cúi xuống, nhìn sinh linh bé nhỏ run rẩy trong giá lạnh. Bà lặng lẽ thở dài.
“Thêm một đứa trẻ nữa.”
Không ai biết cha mẹ em là ai, không ai biết em đã bị vứt bỏ từ khi nào. Em không có tên.
Họ đặt cho em một cái tên đơn giản: Tô Hạ — Một cái tên bình thường như chính sự tồn tại của em.
---
Nhưng ngay từ nhỏ, em đã biết mình không giống những đứa trẻ khác.
Em gầy gò hơn, yếu ớt hơn, bệnh tật quấn lấy em như một lời nguyền không thể trốn chạy. Trong trại trẻ, những đứa trẻ khỏe mạnh hơn dễ dàng được nhận nuôi. Chúng có đôi má phúng phính, đôi mắt to tròn sáng rỡ, chúng biết cách làm nũng, biết cách níu tay những người đến thăm.
Còn em thì không.
Tô Hạ lúc nào cũng lặng lẽ, đứng một góc nhìn từng người đến rồi đi.
Em cũng muốn được ai đó chọn, cũng muốn có một mái nhà, nhưng lần nào cũng vậy, ánh mắt của họ chỉ lướt qua em, không chút lưu luyến.
“Mẹ ơi, con không thích chị ấy.”
“Trông con bé cứ... Yếu ớt thế nào ấy, lỡ sau này bệnh tật thì sao?”
“Đứa trẻ này không sống nổi đến khi trưởng thành đâu.”
Những lời ấy em nghe quá nhiều, đến mức chẳng còn cảm giác gì nữa.
---
Tô Hạ dần hiểu ra một sự thật: Em không cần thiết.
Không ai cần một đứa trẻ bệnh tật. Không ai muốn yêu thương một đứa bé có thể chết bất cứ lúc nào.
Những năm tháng đầu đời của em trôi qua trong lặng lẽ.
Em ăn phần cơm thừa mà những đứa trẻ khác không muốn. Em mặc lại những bộ quần áo cũ nhất, rộng thùng thình, sờn rách. Lũ trẻ trong trại trẻ cũng chẳng thích em. Chúng không bắt nạt em, nhưng cũng chẳng ai muốn chơi cùng. Em giống như một cái bóng mờ nhạt, tồn tại hay không cũng chẳng ai để tâm.
Những đêm dài trong trại trẻ, em cuộn mình trên chiếc giường gỗ cứng ngắc, nhìn qua khung cửa sổ.
Bầu trời đêm rộng lớn, những vì sao lấp lánh xa vời vợi.
Có nơi nào trên thế giới này dành cho em không?
Em không biết.
Nhưng em vẫn hy vọng.
---
Tô Hạ cứ thế lớn lên, leo lắt như một mầm cây nhỏ bị vùi trong bóng tối.
Cho đến năm sáu tuổi, ngày mà thế giới của em một lần nữa sụp đổ.
---
Đêm hôm đó, tiếng la hét vang lên khắp trại trẻ.
Lửa.
Một ngọn lửa lớn bùng lên, nuốt chửng cả tòa nhà.
Các sơ và những người lớn vội vã đưa từng đứa trẻ ra ngoài. Những bàn tay vội vã túm lấy nhau, những đôi mắt hoảng loạn tìm kiếm lối thoát.
Nhưng không ai nhớ đến em.
Tô Hạ đứng giữa căn phòng mịt mù khói, nhìn những bóng người hối hả chạy qua. Em há miệng muốn gọi, nhưng cổ họng chỉ phát ra những âm thanh khản đặc.
Không ai quay lại tìm em.
Bọn họ đã quên mất em rồi.
Bọn họ để em lại.
Lửa cháy lớn hơn, trần nhà bắt đầu sập xuống, những tiếng nổ vang lên dữ dội. Tô Hạ hoảng loạn lao ra ngoài, chân trần chạy trên nền đất bỏng rát.
Mãi đến khi em kiệt sức gục xuống, em mới nhận ra mình đã đứng bên ngoài.
Trại trẻ mồ côi bị thiêu rụi. Những đứa trẻ khác được đưa đi, mỗi đứa đều có người dẫn dắt.
Chỉ có em là không.
Không ai nhớ đến em, không ai tìm em.
Tô Hạ ngơ ngác đứng giữa đám đông hỗn loạn, nhận ra rằng, từ giây phút này, em thực sự không còn gì cả.
Không nhà. Không người thân. Không ai cần em.
Mùa đông năm ấy, em lại một lần nữa bị bỏ rơi.