Vạn Nhân Mê Thánh Mẫu Rơi Vào Tu La Tràng Rồi

Chương 2

Cho nên mỗi tài khoản đều là độc nhất vô nhị, thậm chí vị trí xuất hiện ban đầu cũng hoàn toàn ngẫu nhiên, không cố định ở bất kỳ “tân thủ thôn” nào cả.

Nói cách khác là cô hiện tại thậm chí còn chẳng biết mình đang ở đâu.

Tần Tình ngẩng đầu lên. Căn phòng đơn sơ bốn bề là tường đất xám vàng trống trơn, chỉ có một khung cửa sổ nhỏ nằm cao tận hai mét trên tường.

Ngoài cửa sổ là bãi cát vàng mênh mông bất tận, cồn cát trập trùng nối tiếp nhau. Trên biển cát là những vì tinh tú sáng rực rỡ, một vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa bầu trời đêm thăm thẳm.

Ngoài những cảnh sắc ấy ra thì hoàn toàn không có dấu hiệu nào cho thấy sự tồn tại của nền văn minh nhân loại cả.

Cô thử chạm vào cửa sổ. Bảng thông báo hiện lên: [Căn nhà trú ẩn tạm bợ giữa sa mạc. Dù đã cũ kỹ theo năm tháng nhưng khung hợp kim ở cửa sổ vẫn vô cùng chắc chắn, không thể cưỡng ép mở ra bằng ngoại lực được.]

Tần Tình lại nhìn về phía cánh cửa lớn duy nhất trong phòng.

[Cửa kim loại kiên cố, được chế tạo cùng loại hợp kim với khung cửa sổ. Cần (Chìa khóa ngục giam ×1) để mở ra.]

Cô im lặng.

Rồi cô bắt đầu lần mò từng góc tường, moi móc dưới sàn.

Tiếp theo, cô kéo bàn ghế trong phòng, cố gắng tháo dỡ, hy vọng tìm được vật phẩm ẩn giấu.

Thu hoạch: [Mảnh gỗ mục nát ×1]

[Mảnh gỗ mục nát ×1]

[Vô giá trị, mảnh gỗ mục nát ×1]

Cuối cùng, trong khe hở giữa các tấm ván giường, cô tìm thấy một món đồ: [Chìa khóa ngục giam đã hơi rỉ sét ×1, không rõ ai đã giấu ở đây. Nhìn qua có vẻ vẫn còn sử dụng được.]

Tần Tình: “...”

Cô cầm lấy chiếc chìa khóa, vô cùng thuận lợi mà mở được cánh cửa.

Đúng là điểm hay của thế giới mở, bất kỳ chỗ nào cũng có thể khám phá, không giống mấy trò chơi giải đố bắt buộc phải xem quảng cáo để đổi lấy vật phẩm, dù rõ ràng biết đồ ở đó nhưng không có gợi ý hệ thống thì cũng đành chịu.

Bên ngoài cửa là một hành lang tối om. Trên bản đồ hệ thống chỉ hiện ra mỗi căn phòng nhỏ nơi cô vừa ở, còn lại toàn bộ đều là khu vực màu xám chưa khám phá.

Tần Tình nắm lấy khung cửa rồi thò đầu nhìn ra ngoài, lưỡng lự vài giây rồi mới cẩn trọng bước ra.

Cô lần tay dọc theo tường hành lang, màn hình lại hiện thông báo: [Hành lang bỏ hoang, không một bóng người. Không rõ thông đến nơi đâu.]

Tần Tình: “…”

Đây là ý bảo cô cứ yên tâm mà đi tiếp hả?

Cô rón rén bước về phía trước, quả thật xung quanh trống vắng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân mình vang vọng. Hành lang kéo dài như vô tận. Nhưng có bản đồ hệ thống hỗ trợ nên cô không sợ lạc đường.