Gió núi lạnh lẽo quét qua ngọn tháp ngọc lưu ly, thổi tung những dải lụa đỏ bay lượn trên không trung. Trong đại điện nguy nga của Thiên Kiếm Tông, hôm nay là ngày đại điển kết đạo lữ của ta và Tư Mặc Thanh, vị thiên tài được ngàn người ngưỡng vọng.
Người người chúc tụng, tiên nhạc du dương, mọi ánh mắt đều dồn về phía ta — Lâm Uyển, đại tiểu thư của Lâm gia, tiên tử tài mạo song toàn, thiên phú trác tuyệt. Hôn sự này vốn là thiên tác chi hợp, lẽ ra nên là ngày vui trọn vẹn. Nhưng giữa không khí huyên náo, một phong thư bay đến, đập thẳng vào lòng bàn tay Tư Mặc Thanh.
"Uyển Uyển, ta phải đi cứu nàng ấy."
Giọng hắn trầm thấp, ánh mắt kiên định, như thể câu nói này là lẽ hiển nhiên.
Cả đại điện lặng ngắt.
Ta không hỏi "nàng ấy" là ai, bởi vì ta đã biết đáp án. Đó là Dung Hoa, nữ tử năm đó từng bị ta cứu khỏi tay ma tu.
Mười năm trước, vì cứu Dung Hoa, ta bị trọng thương đến mức hồn phách tán loạn, mất ba năm mới tỉnh lại. Khi mở mắt, ta phát hiện người đáng lẽ ra phải luôn ở bên ta — Tư Mặc Thanh — lại đang quỳ trước giường nàng ta, thề nguyền bảo hộ nàng ta cả đời.
Hắn chưa bao giờ ghét bỏ Dung Hoa, chưa từng hận nàng ta. Hắn hận chính mình năm đó bất lực, để mặc ta chịu thương tổn vì cứu người khác.
Ta đã luôn tự nhủ: "Không sao cả, cuối cùng hắn vẫn sẽ chọn ta."
Nhưng hôm nay, trong ngày đại hôn của chúng ta, hắn lại nói muốn rời đi.
Ta cười nhạt, buông lỏng tay, nhìn hắn chăm chú:
"Hôm nay là ngày chúng ta thành thân, nếu huynh rời đi, có từng nghĩ đến hậu quả chưa?"
Tư Mặc Thanh siết chặt phong thư, trên khuôn mặt anh tuấn lộ ra vẻ đau đớn:
"Ta biết, nhưng nàng ấy đang gặp nguy hiểm."
"Nếu ta là người đang gặp nguy, huynh cũng sẽ bỏ lại nàng ta để đi cứu ta sao?"
Hắn im lặng.
Sự im lặng ấy như một nhát dao cứa thẳng vào lòng ta.
Mọi người trong đại điện lặng lẽ nhìn ta, chờ xem ta sẽ xử lý thế nào. Nhưng ta không khóc lóc, không níu kéo, chỉ cười nhẹ:
"Tư Mặc Thanh, huynh đi đi."
Hắn sững sờ, có lẽ không ngờ ta lại buông tay dễ dàng như vậy.
"Nhưng từ nay về sau, giữa ta và huynh, không còn gì nữa."
Nói xong, ta tự tay tháo xuống tín vật đính ước, đặt vào lòng bàn tay hắn, sau đó xoay người rời khỏi đại điện.
Ta không cần một cuộc tình phải giành giật.
Không cần một nam nhân mà ta phải dùng mười năm thanh xuân để chứng minh tình yêu của hắn dành cho ta.
Không cần gương vỡ lại lành.
Ta muốn một người, ngay từ đầu, trong mắt chỉ có ta.
Khi ta bước ra khỏi đại điện, cơn mưa phùn bất chợt trút xuống, cuốn trôi đi sắc đỏ của lễ phục. Giữa màn mưa mờ mịt, một bóng dáng cao lớn đứng dưới bậc thềm, áo bào trắng như tuyết, mái tóc dài buông xõa, toát ra vẻ lạnh nhạt mà thanh cao.
Lận Tư Nguyệt — sư tôn của Tư Mặc Thanh.
Hắn nhìn ta, đáy mắt đen thẳm như vực sâu không đáy, giọng nói trầm thấp:
"Lâm Uyển, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
Ta ngước lên nhìn hắn.
Người này, từ trước đến nay luôn đứng ở nơi cao nhất, là Tiên quân chí tôn, chưa từng tỏ vẻ thân cận với bất cứ ai. Nhưng lúc này, hắn lại chờ ta dưới cơn mưa, như đã chờ đợi từ rất lâu.
Ta cười nhẹ:
"Ta nghĩ kỹ rồi."
Hắn khẽ cười, đôi mắt ẩn chứa một tia thâm trầm khó lường.
"Tốt. Từ nay về sau, ta sẽ không để bất cứ kẻ nào có cơ hội tổn thương ngươi nữa."
Trong cơn mưa đêm, ta đứng yên lặng, lắng nghe từng lời hắn nói, chậm rãi khắc sâu vào lòng.
Ta bỗng cảm thấy, lựa chọn này có lẽ không tệ chút nào.