Sáng sớm vừa thức dậy, Bạch Oanh đã cảm thấy mọi thứ xung quanh có gì đó không ổn.
Trong không khí dường như ẩn chứa một luồng khí khác thường. Những cành cây lay động theo gió tạo nên nhịp điệu đều đặn, ánh mặt trời bất chợt xuyên qua bầu trời u ám đúng vào khoảnh khắc Bạch Oanh bước ra cửa. Đầu óc hắn choáng váng, hỗn loạn như một mớ hồ dán, cứng nhắc tin rằng hôm nay nhất định sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra. Đứng trước bước ngoặt quan trọng của cuộc đời yêu quái, Bạch Oanh lại hoàn toàn không nhận ra rằng sự bất ổn này phần lớn là do ba ngày liên tục chỉ ngủ vỏn vẹn bốn tiếng mỗi đêm, khiến hắn rơi vào trạng thái tâm trí rối loạn.
Bạch Oanh là một con rắn tinh.
Nghe có vẻ oai phong, nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại với những truyền thuyết về loài yêu quái có thể hô mưa gọi gió. Có lẽ do thời kỳ suy tàn của pháp thuật khiến cho linh khí cạn kiệt, không còn khả năng sinh ra những yêu quái cường đại hoặc cũng có thể vì trí tuệ loài rắn vốn có hạn nên Bạch Oanh vẫn mãi tầm thường. Không có pháp lực mạnh mẽ cũng chẳng sở hữu tài năng kinh thiên động địa, hắn ta chật vật vượt qua ranh giới điểm liệt để tốt nghiệp một trường hạng hai. Sau đó, Bạch Oanh tìm được một công việc văn phòng bình thường như bao con người bình thường khác.
(Kinh thiên động địa: chấn động trời đất, vang dội khắp nơi)
Mỗi ngày, hắn đều phải làm việc quần quật từ lúc 9 giờ sáng đến 9 giờ tối chưa kể những hôm phải tăng ca khiến hắn lúc nào cũng trong trạng thái mệt mỏi, kiệt sức.
Tối qua, mãi đến 3 giờ sáng Bạch Oanh mới có thể về đến nhà để chợp mắt. Sáng nay, 7 giờ rưỡi, hắn đã phải vội vã chen lên tàu điện ngầm để đi làm. Trên tàu không còn chỗ ngồi, Bạch Oanh bám chặt vào cột vịn, gật gù vì buồn ngủ. Nếu lúc này hắn biến về nguyên hình là một con rắn, có lẽ đã nhanh chóng cuộn tròn thành một cục, gục đầu xuống và lập tức chìm vào giấc ngủ ngay tức khắc.
Càng đến gần khu trung tâm thương mại, lượng người trên tàu điện ngầm ngày càng đông. Bạch Oanh cảm giác bản thân bị xô đẩy hết bên này đến bên kia, khuôn mặt vô cảm, hồn phách như đã lìa khỏi xác.
"Đã đến, Cảnh Minh Đông Lộ."
Dòng người lên xuống vội vã, tiếng thông báo trạm dừng vẫn đều đặn, thong dong như cũ. Bốn chữ "Cảnh Minh Đông Lộ" vang lên như một tín hiệu khắc sâu trong tiềm thức, khiến Bạch Oanh đang lim dim suýt ngủ lập tức giật mình tỉnh táo.