Tất Cả Thú Con Trong Sở Thú Đều Thích Tôi

Chương 1.2: Vườn thú hoang dã sắp phá sản

Tuy nhiên… môi trường và không khí thật sự quá tệ!

Những ngày ở trong thành phố, cô đứng xa cả trăm mét vẫn ngửi thấy mùi khói xe. Đi bộ ngoài đường phải đeo khẩu trang, giữa trời nóng hầm hập mà suýt thì bị ngộp thở.

Thế giới này có một "Lâm Linh" khác, là sinh viên mới tốt nghiệp từ học viện điện ảnh.

Còn cái vườn thú hoang phế này, vốn là sản nghiệp của ông nội cô.

Ba cô làm kinh doanh, đầu tư vào nhiều lĩnh vực, nhưng vẫn giữ lại vườn thú này để duy trì tâm huyết của ông nội. Hai năm trước, ông chủ cũ của vườn thú — ba cô — bị đối thủ giở trò hãm hại, dính vào kiện tụng, khiến vườn thú rơi vào cảnh phá sản.

Một năm trước, khi ba đang lái xe nghe điện thoại thì gặp tai nạn, trở thành người thực vật.

Dù nằm trên giường bệnh, ba vẫn canh cánh chuyện vườn thú, bởi vì đây là tâm huyết mà ông nội để lại, dặn dò Lâm Linh phải giữ gìn nó.

Nguyên chủ cũng đã cố gắng xoay xở.

Nhưng chi phí chữa trị cho ba quá cao, cộng thêm việc bị chủ nợ truy đòi, gia đình chỉ còn lại mỗi mảnh đất này là tài sản có giá trị.

Dù vậy, cô vẫn nhất quyết không bán nó.

Vườn thú này chứa đựng ước mơ và tâm huyết của ông nội lẫn ba cô—cả hai đều mong muốn tạo ra một mái nhà tốt đẹp cho các loài động vật.

Nhưng nguyên chủ lại không giỏi kinh doanh, bị người ta lừa gạt mất rất nhiều tiền, nợ nần chồng chất.

Quá tuyệt vọng, cô ấy đã tự tử bằng thuốc, và…

Lâm Linh thế chỗ cô ấy!

Nhiệm vụ của cô khi đến thế giới này là tái thiết vườn thú và bảo vệ động vật hoang dã.

Hệ thống bảo rằng đây là nhiệm vụ do cấp trên của "Hệ thống bảo vệ động vật" chỉ định, hoàn toàn phù hợp với cô.

Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, cô có thể trở về tu tiên giới, tiếp tục phi thăng!



Trải qua vài ngày thích nghi, Lâm Linh đã học cách sử dụng điện thoại, máy tính. Tuy chưa rành lắm, nhưng ít nhất cũng đủ để sinh hoạt hàng ngày.

Ngoài ra, hệ thống cũng giúp cô trả bớt một phần nợ, nên hiện tại cô không còn áp lực nợ nần nữa.

Tuy nhiên… nguyên chủ cũng chẳng còn đồng nào, nên giờ cô cũng nghèo rớt mồng tơi.



Lâm Linh vừa bước vào bóng râm trong vườn thú, thì giọng nói của hệ thống vang lên:

[Chúc mừng ký chủ! Hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên — “Đến vườn thú”! Nhận ngay 5.000 tệ làm quỹ khởi nghiệp! Mau chóng bắt tay vào xây dựng vườn thú đi nào!]

Lâm Linh: "…?"

"5.000 tệ? Đổi sang linh thạch thì có 50 viên… 50 viên linh thạch mà đòi xây cả vườn thú?!"

Hệ thống ho khẽ:

[Khụ khụ… Quỹ khởi nghiệp sẽ tăng theo độ khó và mức độ hoàn thành nhiệm vụ của ký chủ. Mà nhiệm vụ tân thủ thì đơn giản nên tiền ít một chút…]

[Ngoài ra, hệ thống còn có phúc lợi ẩn! Chờ ký chủ tự kích hoạt, đảm bảo có bất ngờ lớn cho cô đó nha!]

Lâm Linh nghi hoặc: “Ví dụ như gì?”

[Mời ký chủ tự khám phá!]

Lâm Linh: "…"

Lại còn giấu giếm tạo hồi hộp nữa hả? Có đáng tin không đây?!

Lâm Linh cũng không vội.

Nhìn thấy tài khoản của mình vừa nhảy thêm 5.000 tệ, cô đoán ngay đây là quỹ hỗ trợ để lo chuyện ăn ở và hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo.

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo —.

[Nhiệm vụ thứ hai đến rồi đây! Ký chủ hãy đi khám phá: Khu sư tử, Khu cá sấu, Khu tinh tinh, và Khu gấu nâu.]

Lâm Linh cất điện thoại, ngẩng đầu đánh giá xung quanh.

Hiện tại, vườn thú cỏ mọc um tùm, đường lát đá xuất hiện vài vết nứt, hồ nước thì bốc mùi nồng nặc, màu xanh đậm một cách đáng sợ.

Hầu hết động vật ở đây đã được chuyển sang các vườn thú hoặc hiệp hội bảo vệ động vật khác.