Ngọc Giữ Người Ta Giữ Nàng

Chương 1

Tiếng chuông báo thức réo vang inh ỏi, kéo Bạch Nguyệt Ca ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô khó chịu vùi mặt vào chăn, cố gắng lờ đi âm thanh phiền phức ấy, nhưng nó vẫn dai dẳng như muốn đòi mạng.

"Phiền chết mất… Mới sáng sớm đã vậy rồi… "

Cô lẩm bẩm, với tay mò lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, tắt chuông, rồi mơ màng nhìn thời gian. 6:30 sáng.

"Trời ơi, muộn rồi!"

Bạch Nguyệt Ca bật dậy như lò xo, suýt nữa thì rớt xuống giường. Cô vội vàng tung chăn, lao vào phòng tắm với tốc độ ánh sáng.

Nước lạnh xối vào mặt khiến đầu óc cô tỉnh táo đôi chút. Sau khi đánh răng rửa mặt qua loa, cô nhanh chóng thay đồng phục rồi phóng xuống bếp.

Trong lúc nhét miếng bánh mì vào miệng, cô vừa đeo túi, vừa giật lấy hộp sữa từ tay em trai.

"Chị!! Cái đó của em mà!"

"Chị đang trễ! Lát mua cái khác cho em!"

Bỏ lại cậu em trai đang ấm ức, Bạch Nguyệt Ca lao ra cửa. Ngoài trời nắng sớm nhẹ nhàng, gió mát thoảng qua. Hôm nay là một ngày bình thường như bao ngày khác… chỉ có điều, cô lại một lần nữa suýt đi học muộn.

Cô cắm đầu chạy thục mạng đến trạm xe buýt, vừa kịp lúc xe đang dừng. Hớp một ngụm sữa, cô thở phào nhẹ nhõm.

"Phù… Lần này vẫn may!"

Bạch Nguyệt Ca vừa bước xuống xe buýt, lập tức tăng tốc chạy vào cổng trường.

Dãy hành lang đông nghịt học sinh, tiếng nói cười rộn ràng vang lên khắp nơi. Cô vừa đi vừa tranh thủ chỉnh lại mái tóc rối bù vì cơn chạy ban nãy.

Vừa bước vào sân trường, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

"Ê Bạch Nguyệt Ca! Mày lại đi trễ à?"

Cô quay lại, thấy cô bạn thân Lâm Mộng đang khoanh tay nhìn mình với ánh mắt đầy vẻ biết ngay mà.

"Chuyện này còn cần hỏi sao? Tao với cái đồng hồ báo thức có thù oán từ kiếp trước hay gì ấy, sáng nào nó cũng tra tấn tao."

Lâm Mộng phì cười, vỗ vai cô: "Chịu thua mày luôn. Mà mau vào lớp đi, hôm nay kiểm tra đột xuất đấy."

Nghe đến kiểm tra, Bạch Nguyệt Ca chợt cứng người.

"Cái gì? Kiểm tra gì? Môn gì? Ai kiểm tra?"

"Môn Toán. Thầy Lưu."

Đôi mắt cô lập tức tối sầm. Xong đời!

Thầy Lưu nổi tiếng là ác quỷ đội lốt giáo viên. Ai không thuộc bài mà bị gọi lên bảng thì chắc chắn sẽ bị ghi tên vào sổ đầu bài, có khi còn bị phạt làm cả chục bài tập về nhà.

Bạch Nguyệt Ca lập tức nắm lấy tay Lâm Mộng, giọng khẩn thiết: "Còn mười phút nữa vào lớp, mau chỉ tao vài công thức quan trọng đi, nhanh lên!"

Lâm Mộng cười bất lực, nhưng vẫn mở vở ra giúp cô ôn lại.