Tần Liên Đồng dừng ánh mắt dò xét trên người Tô Ngọc Phàm lâu hơn một chút, nhưng vẫn im lặng không nói gì.
Tô Ngọc Phàm trên đường đã nhận được tiền chuyển khoản. Mấy người họ đều có WeChat của anh. Khi nhìn thấy số tiền vượt xa giá một ly trà sữa, anh nhướng mày, cảm thấy đám phú nhị đại này kiếm tiền khá dễ, chạy chân mà chẳng lỗ chút nào.
Ừ thì, anh đúng là kiểu người không có tiết tháo như vậy, nếu không cũng chẳng viết mấy cái truyện cẩu huyết này.
“Đúng rồi, tối nay bọn mình có muốn đi quán bar chơi không? Nhân tiện chúc mừng Tần đại thiếu, tiện thể chúc mừng cậu ấy thoát kiếp xử nam luôn.” Tào Kim Vĩ lại đề xuất, thực ra là hắn muốn đi chơi.
Khi Tô Ngọc Phàm nghe đến cụm “thoát kiếp xử nam”, tâm trạng anh thoáng bất an, sợ nghe được tin gì không hay. Nhưng sau đó anh cố gắng trấn tĩnh lại. Nếu Tần Liên Đồng biết người kia là anh, giờ anh đã chẳng đứng yên lành ở đây.
Chỉ là hôm nay còn đi quán bar nhảy disco… thân thể Tần Liên Đồng chịu nổi không đây?
Thế là theo bản năng, anh lặng lẽ liếc nhìn Tần Liên Đồng một cái, không ngờ lại chạm mắt với cậu. Chỉ thấy vẻ thờ ơ trên mặt Tần Liên Đồng dần chuyển thành nghi hoặc, Tô Ngọc Phàm vội cúi đầu xuống.
“Thôi, tôi không đi đâu, người không thoải mái, phải về nghỉ ngơi.” May mà Tần Liên Đồng từ chối, giọng nói cũng chẳng mấy hứng thú.
Nghĩ cũng phải, giờ cậu còn sức đâu mà đi chơi. Tô Ngọc Phàm vừa lo lắng xong, nhưng Tần Liên Đồng chắc chẳng để tâm, dù sao thể lực cậu tốt, căn bản tự xem mình như Alpha.
“Ơ hay, lần đầu thấy người thoát kiếp trai tân mà hôm sau lại không thoải mái đấy. Tần đại thiếu à, ngài cũng nên kiếm lý do nào hay hơn đi chứ. Tối nay chủ yếu là chúc mừng cậu, cậu phải đi chứ.” Tào Kim Vĩ đứng dậy, tiếp tục dây dưa.
Hắn còn định mời vài cô nàng trong lớp, nhưng gia thế họ cũng không tệ, không phải hắn muốn là mời được. Nhưng nếu biết Tần Liên Đồng cũng đi, chắc mấy cô nàng sẽ đồng ý ngay.
Tần đại thiếu của bọn họ ở trường nổi tiếng số một số hai.
Hơn nữa, ngày thường dù Tần Liên Đồng đến quán bar cũng chỉ ngồi không, rất ít khi từ chối lời mời của họ. Thế nên Tào Kim Vĩ không coi việc cậu từ chối là gì to tát, chỉ cần nài nỉ một chút là được mà.
Tần Liên Đồng nhíu mày, eo vẫn nhũn ra rõ ràng, huống chi cả người cậu đều mơ màng, ngay cả cơm trưa cũng chẳng ăn được mấy miếng.
“Tôi thật sự không đi, mấy người đi đi, chi phí tôi trả.” Cậu xua tay, chẳng còn sức mà cãi cọ.
Gương mặt trắng trẻo thoáng ửng hồng nhàn nhạt, không nhìn kỹ thì không rõ, nên chẳng ai để ý lắm. Chu Tử Diệp cũng không lên tiếng, gã cũng mong Tần Liên Đồng đi.
Gã mê mẩn dáng vẻ của cậu trên sàn nhảy, dù chỉ là những động tác nhẹ nhàng cũng đẹp kinh người. Hơn nữa, giờ gã vẫn canh cánh trong lòng chuyện Tần Liên Đồng ngủ với người khác, muốn nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi. Sức hút của Tần Liên Đồng với gã vẫn luôn rất lớn.
“Sinh nhật cậu mà cậu lại không đi sao …” Tào Kim Vĩ chưa nói xong đã bị cắt ngang lần nữa.
“Cậu ấy bảo không đi mà mấy người không nghe được à?” Tô Ngọc Phàm, vốn luôn ngoan ngoãn làm người tàng hình, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói.
Anh vẫn không nhìn thẳng Tần Liên Đồng, nhưng anh nhận ra cậu thật sự không ổn, chắc chắn là do anh gây ra.
Thật ra giọng Tô Ngọc Phàm khá nhẹ nhàng, nhưng đột ngột lên tiếng đúng là khiến người ta khó chịu. Hơn nữa, anh vốn không phải người có quyền lên tiếng trong đám người.
“Cậu hôm nay bị sao vậy?” Tào Kim Vĩ nổi cáu ngay lập tức. Lần trước chưa tính, Tô Ngọc Phàm là cái thá gì mà dám hết lần này đến lần khác chống đối hắn?
Thấy tình hình căng thẳng, hai người sắp đánh nhau, lần này Diêm Nghi San cũng không dám xen vào. Nàng chỉ là một Omega mảnh mai, nếu thật sự động tay động chân, nàng khuyên can cũng không nổi.
Tào Kim Vĩ cao gần bằng Tô Ngọc Phàm, đều hơn 1m8, nhưng Tào Kim Vĩ trước đại học từng là bá chủ trường học, đánh đấm rất cừ. Không so được với Tần Liên Đồng luôn giấu tài, nhưng hắn cũng có tiếng tăm bên ngoài.
Tô Ngọc Phàm tự biết mình đánh không lại, nhưng vẫn giữ vững thế đứng, chuẩn bị sẵn sàng, đôi mắt đen hiếm khi nghiêm túc nhìn chằm chằm Tào Kim Vĩ. Dù sao cũng không thể chỉ đứng chịu đòn, ít nhất phải trả lại được hai cú đấm, anh nghĩ vậy.
Anh không trông mong Tần Liên Đồng sẽ ra mặt trong chuyện này, vì cậu chẳng cần thiết phải làm thế. Quan hệ giữa họ có thân thiết đâu, anh mà lên tiếng đúng là buồn cười. Nhưng vừa nãy anh không thể làm ngơ, Tần Liên Đồng có thể vì nhượng bộ bạn thân mà cố chịu đựng, với cậu thì đây chẳng phải chuyện lớn. Nhưng cậu không thoải mái là do anh gây ra, anh phải chịu trách nhiệm.
Diêm Nghi San cũng không ngờ, Tô Ngọc Phàm luôn chạy chân làm tùy tùng, chưa từng phản kháng, vừa nãy đi mua nước cũng nói đi là đi. Sao vì chuyện nhỏ này mà đột nhiên nổi loạn?
Ồ, đúng rồi, vì chuyện này liên quan đến Tần Liên Đồng.
Nhưng Tào Kim Vĩ chưa kịp tung cú đấm thì nghe tiếng bàn bên kia bị đẩy ra.
Tần Liên Đồng đứng dậy khỏi ghế, khoanh tay trước ngực, sắc mặt lạnh xuống, nghiêm túc nói: “Dừng lại đi, hôm nay tôi thật sự không đi. Cậu biết lái xe không? Đưa tôi về nhà.” Câu sau là nói với Tô Ngọc Phàm, ánh mắt nhìn anh sâu thẳm, vừa hoang mang vừa mang một cảm xúc khó tả.
Lời này cậu nói với tên đàn ông si tình Tô Ngọc Phàm tuyệt đối là ban ơn. Đây là lần đầu Tần Liên Đồng thật sự nhờ anh làm gì.
Không khí căng thẳng bị phá vỡ, tay Tào Kim Vĩ sắp vung ra cũng đành thu lại, nhưng mặt mày khó coi. Tần Liên Đồng vì một tên tùy tùng mà làm hắn mất mặt, nhưng dù sao cũng là bạn thân, hơn nữa cậu ngầm là người dẫn đầu trong nhóm, nên hắn không quá oán giận Tần Liên Đồng.
Diêm Nghi San lúc này mới dám ra hòa giải: “Cậu ấy nói từ hè đã có bằng lái rồi, cậu ấy biết lái mà.”
Giờ so với việc Tô Ngọc Phàm nịnh nọt nàng, nàng mong anh nhanh chóng đưa Tần đại thiếu về hơn. Ai ngờ hôm nay mọi chuyện lại phát triển đến mức này, chủ yếu là Tần Liên Đồng không ngờ tới, sao Tô Ngọc Phàm lại chen vào nói? Sao anh biết cậu thật sự không muốn đi, chứ không phải đang viện cớ thoái thác?
Hoặc giả, dù cậu chỉ đang thoái thác, anh cũng mong cậu thực sự từ chối.
“Vậy anh đưa Liên Đồng về đi.” Xong xuôi, Tào Kim Vĩ mới hỏi thêm một câu: “Cậu thật sự không thoải mái à?”
Khi Tần Liên Đồng gật đầu, hắn mới chịu bỏ qua. Nếu thật sự không khỏe, hắn cũng không ép được.
Tô Ngọc Phàm vốn không muốn tiếp xúc gần gũi một mình với Tần Liên Đồng, giờ lại trái với ý muốn. Huống chi anh không ngờ nguyên chủ lại thật sự tích cực quảng bá bản thân thế này, huấn luyện quân sự vừa xong không lâu, chuyện gì cũng kể ra, chẳng lẽ hồi nhỏ thay mấy cái răng cũng muốn kể hết sao?
Mà Tần Liên Đồng, vốn chẳng thèm để ý anh, giờ không biết sao lại thế, đôi mắt trong veo nhìn anh như đang chờ đợi quyết định của anh.
Tô Ngọc Phàm đành bất đắc dĩ đồng ý. Dù sao anh ngồi ở ghế lái, Tần Liên Đồng ngồi ghế sau, cách xa thế chắc không ngửi thấy mùi trên người anh đâu. Huống chi anh về phòng đã tắm mấy lần bằng sữa tắm.
Quan trọng là, anh còn có thứ muốn đưa cho Tần Liên Đồng.
Thật ra lúc đi mua trà sữa, anh tiện tay mua thêm. Là tác giả của cuốn sách này, anh hiểu Tần Liên Đồng quá rõ, mỗi động tác, mỗi biểu cảm của cậu nghĩa là gì, anh đều đoán được bảy tám phần.
Vừa nãy khóe mắt quét qua, thấy Tần Liên Đồng cứ sờ trán, liên quan với chuyện tối qua, Tô Ngọc Phàm đoán cậu có lẽ đang sốt nhẹ. Thế là khi đi ngang qua tiệm thuốc, anh ma xui quỷ khiến bước vào.
Khi bỏ thuốc vào túi, Tô Ngọc Phàm còn không dám tin mình làm thế, vì anh nghĩ mình còn chẳng có cơ hội đưa cho Tần Liên Đồng vì vậy đi mua làm chi.
Nhưng Tần Liên Đồng tính cách mạnh mẽ, người thực sự hiểu và quan tâm cậu lại ít ỏi. Tô Ngọc Phàm không tưởng tượng nổi cậu sẽ chủ động mua thuốc, cách làm khả dĩ nhất của cậu có lẽ là về nhà nằm một ngày, cắn răng chịu đựng, rồi tỉnh dậy lại chửi thầm cái tên đã ngủ với mình một trận.
Tô Ngọc Phàm theo mấy cậu ấm con nhà giàu này xuống bãi đỗ xe ngầm. Lúc này anh không còn khí thế như vừa nãy, không hề thù hằn hay sợ hãi Tào Kim Vĩ vì chuyện vừa rồi, ngược lại gương mặt rất thoải mái.
Trong mắt mọi người nhìn tên tùy tùng này, họ đều nghĩ Tô Ngọc Phàm đúng là không có chút mạnh mẽ nào. Nhưng vừa nãy nghiêm túc ra mặt vì Tần Liên Đồng, còn bảo thay đổi xu hướng giới tính, đến chó cũng không tin. Chắc vì tối qua bị tổn thương nên Tô Ngọc Phàm mới cố giữ thể diện, rõ ràng trái tim anh vẫn treo trên người Tần Liên Đồng, một tên đàn ông si tình kỳ cục.
Tô Ngọc Phàm chẳng quan tâm họ nghĩ gì, anh chỉ muốn đưa người về sớm để về nhà sớm, ngày hôm nay mệt mỏi lắm rồi.
Xe Tần Liên Đồng lái đến là một chiếc Audi A8, với cậu như vậy là khiêm tốn lắm rồi. Như Tào Kim Vĩ tính hay khoe khoang thì lại thích lái Lamborghini. Nhưng Tô Ngọc Phàm vẫn thấy mình mở mang tầm mắt, được ngồi ghế lái làm tài xế cho người ta cũng là trải nghiệm đáng giá, từ đây anh có thể viết về người giàu càng chân thực hơn.
“Bọn tôi đi đây, cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé.” Diêm Nghi San và mấy người kia lên xe Tào Kim Vĩ, vẫy tay chào hai người.
Chu Tử Diệp đứng cạnh Tần Liên Đồng dừng lại hai giây, nhìn Tô Ngọc Phàm thêm vài lần, cuối cùng không nói gì, cũng lên xe Tào Kim Vĩ.
Gã vốn muốn ở lại với Tần Liên Đồng, nhưng không muốn có Tô Ngọc Phàm làm kỳ đà cản mũi, huống chi còn là một tên đàn ông si tình đáng ghét, nên đành bỏ qua.
Ba người Tào Kim Vĩ nghênh ngang rời đi, Tô Ngọc Phàm cũng nhanh chóng ngồi vào ghế lái. Anh đứng đó cùng Tần Liên Đồng mà chẳng biết nói gì. Nhưng điều khiến anh bất ngờ là khi anh vừa ngồi vào ghế lái, thì Tần Liên Đồng đã mở cửa xe, ngồi lên ghế lái phụ.
Tần Liên Đồng ma xui quỷ khiến ngồi ghế phụ, nghĩ rằng làm vậy để khi Tô Ngọc Phàm muốn nói chuyện với cậu sẽ tiện hơn, nhưng Tô Ngọc Phàm lại chẳng mở miệng câu nào. Anh ngược lại tự giác bật định vị, nhập địa chỉ đích đến rồi mở nhạc cổ điển, mọi thứ trôi chảy như nước.
Tần Liên Đồng chưa từng mời Tô Ngọc Phàm đến nhà mình bao giờ, nên cậu thoáng ngẩn ra, nhưng rất nhanh hiểu được. Tô Ngọc Phàm si mê cậu thế này, tìm hiểu địa chỉ nhà và sở thích của cậu chắc không phải chuyện khó khăn gì.
Trước đây cậu có thể cảm thấy Tô Ngọc Phàm làm như thế rất ghê tởm và phiền phức. Nhưng lúc này đầu óc cậu mơ màng khó chịu, sự ăn ý không lời của anh lại khiến cậu thoải mái. Hơn nữa, việc Tô Ngọc Phàm vừa đứng ra vì cậu khiến cậu bất ngờ, loáng thoáng cảm thấy cũng khá tốt.
Nếu Tô Ngọc Phàm không có ý định trò chuyện, Tần Liên Đồng cũng thắt dây an toàn, nhắm hờ mắt.
Tô Ngọc Phàm suy nghĩ một lúc. Anh lấy trong túi ra hộp thuốc hạ sốt dạng viên còn hơi ấm, chỉ cần nước là uống được, hiệu quả còn nhanh chóng. Anh nhét thuốc vào tay Tần Liên Đồng, rồi tập trung lái xe.
Anh chỉ làm được đến đây thôi, sáng nay bất đắc dĩ bỏ cậu lại một mình, anh thật sự xin lỗi, nhưng anh không dám để cậu phát hiện ra.
“Hử?” Tần Liên Đồng cầm hộp thuốc, phát ra tiếng hừ nhẹ từ mũi. Cậu nhìn rõ chữ trên hộp, ánh mắt sáng lên.
Tô Ngọc Phàm quan sát cậu tinh tế vậy sao? Cậu có chút kinh ngạc và hoang mang.
Nhưng đã có thuốc sẵn trên tay, Tần Liên Đồng cũng không giả bộ nữa. Cậu lấy chai nước khoáng bên cạnh, hai ba ngụm nuốt luôn.
“Tối qua cậu ở đâu?” Tần Liên Đồng đột nhiên lên tiếng, cậu cảm thấy nên hỏi anh một câu cho chắc.
Tô Ngọc Phàm trong lòng thắt lại, anh liên tưởng đến chuyện tối qua, nhếch môi nhưng không cười: “Tôi rời tiệc sớm lắm, về phòng ngủ một giấc ngon lành.”
Quả nhiên Tô Ngọc Phàm nhanh chóng dẫn Tần Liên Đồng vào dòng suy nghĩ của anh. Tần Liên Đồng nhớ lại tối qua Tô Ngọc Phàm cứ xà quần trước mặt cậu, cậu đã thiếu kiên nhẫn đuổi anh đi.
Tô Ngọc Phàm luôn nghe lời cậu, chắc chắn không dám trái lời cậu mà quay trở lại. Hôm nay nếu không nhờ Tào Kim Vĩ nhiều chuyện, e là cậu còn chẳng gặp Tô Ngọc Phàm nữa.
Tần Liên Đồng ừ hờ một tiếng. Nhưng cậu vô thức dùng ngón cái tay phải xoa xoa lòng bàn tay trái.
Tô Ngọc Phàm liếc qua. Anh lập tức biết Tần Liên Đồng có lẽ đang hơi xấu hổ. Đây là động tác cậu thường làm khi tâm trạng bứt rứt.
“Hôm nay cậu nói… cái…” Tần Liên Đồng vốn định phá lệ hỏi xem anh nói xu hướng giới tính bình thường. Anh có thật không, nhưng chuyện này sao cậu lại quan tâm chứ.
Huống chi, giờ cậu căn bản đã chắc chắn Tô Ngọc Phàm đang nói dối. Cả ngày hôm nay anh biểu hiện không giống không thích cậu chút nào.
“Lần sau cậu có thể tiếp tục tìm tôi… nếu có việc.” Tần Liên Đồng nhấp môi. Nói xong thì nhắm mắt nghỉ ngơi hẳn.
Cậu thầm nghĩ, Tô Ngọc Phàm nghe câu này chắc chắn anh đang mừng thầm không giấu nổi. Có khi anh sẽ nhìn cậu chằm chằm bằng cặp mắt đầy nhiệt tình, như vậy ghê tởm và biếи ŧɦái quá, nên cậu không nhìn thì hơn.
Dù là để trả ơn viên thuốc hạ sốt, cậu cũng không muốn mắc nợ ai.
Nhưng thật ra thì Tô Ngọc Phàm vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Thậm chí anh còn chẳng liếc trộm Omega xinh đẹp từ đầu đến chân ngồi bên cạnh. Tuy nhiên trạng thái thoải mái của Tần Liên Đồng lúc này khi ngồi trên ghế lại khiến trong lòng anh rất yên tâm. Chăm sóc tốt cho Tần Liên Đồng kể từ bây giờ sẽ là trách nhiệm của anh.