Sau khi di chuyển chậm rãi đến gần anh ta, Lục Ninh đưa một ngón tay ra chọc nhẹ vào bả vai anh:
“Này, anh còn tỉnh không đấy?”
Khi cô vừa đẩy nhẹ, người đàn ông bị xích vào tường khẽ lay động cổ tay nhưng vẫn không có phản ứng gì. Nếu không phải vì l*иg ngực anh ta còn phập phồng thì thật sự trông cứ như là đã chết vậy.
Đến gần hơn, cô mới ngửi thấy mùi máu nồng nặc tỏa ra từ anh ta. Nhưng trong căn phòng tối om này, cộng thêm bộ quần áo tối màu anh ta mặc khiến mọi dấu vết đều bị che lấp.
Lục Ninh nhìn người đàn ông đang cúi thấp đầu, mắt nhắm chặt. Vì rối loạn pheromone mà anh ta đã bước vào trạng thái thú hóa. Ánh trăng vừa vặn chiếu vào, soi rõ nửa khuôn mặt đã bị bao phủ bởi lớp vảy đen bóng, ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Chúng kéo dài từ má xuống cổ rồi biến mất bên dưới lớp áo.
Lục Ninh không nhịn được mà nghĩ: Chẳng lẽ thú hình của người này là rắn?
Cô nhìn chằm chằm vào lớp vảy đen trên cổ anh ta, trong lòng có chút tò mò. Những mảng vảy này kéo dài đến đâu? Chúng sẽ lan đến những vị trí nào trên cơ thể?
Muốn biết đáp án rất đơn giản, chỉ cần vạch áo ra xem là được. Nhưng làm vậy có hơi mất đạo đức... Với lại, cô đến đây để làm gì cơ chứ?
Chẳng phải là để bảo anh ta ngừng phát pheromone lại à?
Nghĩ đến đây, Lục Ninh ngồi xổm xuống rồi lại giơ tay đẩy đẩy người trước mặt. Nhưng đối phương vẫn chẳng có dấu hiệu tỉnh lại.
“Này này, cái mùi của anh nồng quá đấy! Cứ thế này thì tôi sẽ bị sặc chết mất, đành thất lễ một chút vậy!”
Cô sớm đã phát hiện ra dị năng hệ trị liệu của mình cũng theo cô xuyên qua thế giới này. Chỉ là do môi trường và thân thể thay đổi nên lượng năng lượng trong người ít ỏi đến đáng thương. Cũng chẳng biết có tác dụng gì với người đàn ông này không, thôi thì thử xem sao.
Dù gì cũng chẳng có đối tượng thí nghiệm nào tốt hơn. Người ta còn đang hôn mê, cô làm gì thì anh ta cũng đâu có biết.
Lục Ninh đưa tay ra đặt lên trán người đàn ông. Cái động tác này làm đầu anh ta ngửa ra sau, để lộ ra nửa khuôn mặt còn lại.
Lông mày sắc như lưỡi dao, đôi mắt sâu thẳm khép chặt, sống mũi cao thẳng, môi mím lại thành một đường nét lạnh lùng… Chỉ nhìn cũng biết đây không phải kiểu người biết nói lời dễ nghe.
Ngay cả khi đang bất tỉnh, khuôn mặt đẹp trai đến mức có lực sát thương này của anh ta vẫn đủ sức gây ra ấn tượng mạnh mẽ với người nhìn.