Mi mắt Phó Yến Dung khẽ run lên, rồi lập tức trở nên bình thản, chơi xong ván Candy Crush mới chậm rãi mở phần cốt truyện nguyên tác mà hệ thống gửi đến.
——[Chương 1: Dạ tiệc.]
[ Tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Tô Đường - một tên ngốc xinh đẹp. Cậu ta mềm mại ngây thơ, má hồng ửng lên, như một chú nai con lạc trong rừng, lại như một đóa bách hợp oằn mình dưới sương sớm. Cậu bé đáng thương đứng giữa tiệc rượu, bối rối và kiều diễm, thụ động đón nhận những ánh mắt liếʍ láp của mọi người. Phó Yến Dung - nhân vật chính của bữa tiệc chào đón bị cướp mất sự chú ý, nhưng không hề tức giận, ngược lại còn khẽ mỉm cười, lẩm bẩm với giọng điệu vừa kiêu ngạo vừa bất cần: "Tô Đường sao? Thú vị đấy."]
... Mở đầu đã là một cú sốc kinh hoàng.
Trước đây hệ thống tự cứu còn kể cốt truyện bằng ngôn từ bình thường, giờ thì chẳng thèm diễn nữa rồi.
Ngón trỏ của Phó Yến Dung vốn đang thả lỏng trên viền máy bỗng ấn mạnh xuống, khớp xương không kìm được chuyển sang màu trắng lạnh.
Hệ thống tự cứu hiển thị trên màn hình điện thoại run rẩy, tổng cảm thấy có điềm chẳng lành.
Một lúc sau, Phó Yến Dung mặt không cảm xúc bấm nút lật trang, trong đầu hỏi hệ thống một cách bình tĩnh: "Không có chức năng che tên à?"
Tổng cảm thấy việc tên mình xuất hiện trong đoạn văn này giống như bị tà thần làm ô uế vậy.
"... Xin lỗi."
Hệ thống trả lời rất e dè: "Tôi chỉ là hệ thống hỗ trợ thôi, ngoài việc giải thích cốt truyện ra không có chức năng gì khác, không phải cùng dây chuyền sản xuất với mấy loại có thể hack đâu."
"..."
Hệ thống tự cứu giả vờ không thấy vẻ khinh thường rõ ràng trong mắt Phó Yến Dung, tiếp tục nói: "Trong nguyên tác có nhiều chi tiết, chủ thể nên tự mình xem qua thì hơn."
"Đoạn mô tả này có thể bỏ qua, trọng điểm nằm ở phần sau khi nam thần Tô Đường uống phải rượu có thuốc, đang lơ mơ định vào phòng Tống Lâm Du thì vừa hay bị ngài phát hiện."
"Lúc này, ngài đã có chút hứng thú với Tô Đường, thêm vào đó lại là kẻ địch không đội trời chung với Tống Lâm Du, nên dưới tác dụng của rượu đã ôm ngang Tô Đường, cưỡng ép đưa cậu ta vào phòng mình..."
Phó Yến Dung nghe xong khẽ cong môi, nửa cười nửa không thốt lên giọng mỉa mai: "Không chỉ mù mà còn ngu."
Giọng máy móc điện tử của hệ thống khựng lại một chút, có lẽ biết hắn đang châm biếm nhân vật "mình" trong truyện, vội vàng giải thích: "Vì thế chúng ta mới cần giúp ngài thay đổi cốt truyện mà."