"Vết thương thế nào rồi?"
Một giọng nói văng vẳng trong không gian tĩnh mịch, đánh thức An Lạc Ngôn khỏi cơn mê man.
Không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng, anh nằm bất động trong bóng tối, bên tai văng vẳng tiếng vo ve khe khẽ của thiết bị y tế lạ lẫm, thỉnh thoảng lại có luồng hơi lạnh phả vào mặt.
Từ phía xa vọng lại tiếng sột soạt của vải vóc cọ vào nhau và tiếng kim loại va chạm nhẹ, người kia tặc lưỡi một tiếng.
"Ai mà to gan thế không biết, dám đâm cả cậu? May mà cậu tránh nhanh. Tôi nói này, cậu nên đi nghỉ mát một chuyến đi. Nhỡ fan biết cậu bị thương, mạng xã hội lại chẳng dậy sóng à?"
Người bị thương không nói gì, không hiểu sao, An Lạc Ngôn cảm giác như anh ta đang liếc xéo người kia.
Không khí quả nhiên ngượng ngùng hẳn đi, đến điều hòa cũng run rẩy tăng công suất, cả căn phòng tràn ngập hơi lạnh.
Hơi lạnh luồn qua da thịt, tê rần từng chút một, An Lạc Ngôn cuối cùng cũng cảm nhận được sự tồn tại của tay chân mình.
Mình... được ai đó cứu rồi sao?
Anh chỉ nhớ lúc đó mưa to như trút nước, từng giọt mưa nặng hạt gõ vào tấm bia mộ trước mặt, bắn tung tóe những vệt nước.
Anh dựa người vào phiến đá cẩm thạch trắng toát, nhìn bóng người lờ mờ vây quanh trong đêm tối, nghiêng đầu áp má vào mặt bia.
Tấm bia lạnh thấu xương, máu tươi chảy dài trên má anh, chưa kịp nhuộm đỏ phiến đá hoa cương bên dưới đã bị dòng mưa không ngừng xối xả cuốn trôi, hòa vào đất bùn bên cạnh.
Anh khẽ bật cười.
"Anh Thương, em chỉ có chút bản lĩnh này thôi, không thể làm tốt như kế hoạch của anh được, dù sao em cũng đã miễn cưỡng báo được thù cho anh, anh có hài lòng không?"
Anh khó nhọc dang tay, ôm nhẹ lấy tấm bia mộ, trước mắt tối sầm lại.
Tiếng "ting" nhẹ nhàng vang lên từ chiếc điện thoại của ai đó, một giọng nam khác vang lên: "Trốn tránh không phải phong cách của tôi. Lần này gây ra động tĩnh lớn như vậy, ông chú tốt bụng của tôi sẽ là người đầu tiên nghi ngờ tôi. Đã thế, chi bằng cứ ra mặt trước công chúng. Đấu đá với ông ta tốn thời gian quá, cứ để ông ta nghi thần nghi quỷ vậy."
An Lạc Ngôn giật mình tỉnh táo.
Sao có thể như vậy được?
Giọng nói quen thuộc ấy đã từng vang lên bên tai anh hàng ngàn lần, cũng đã từng vương vấn trong tâm trí anh suốt những năm tháng ấy.
Nhưng chẳng phải anh Thương đã ...
An Lạc Ngôn cố gắng vùng vẫy.
Ý thức nặng nề chìm vào thân xác, một lúc lâu sau mới có phản ứng. Nhưng những động tác mạnh mẽ mà anh tưởng tượng, trong mắt người khác, chỉ là những cử động run rẩy vô thức của người hôn mê.
Cổ họng như bị ai bóp nghẹt, tim đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh—
"Tít—"
Thiết bị kết nối với cơ thể anh phát ra tiếng báo động chói tai, tấm rèm ngăn giường bị kéo mạnh ra.
Tiếng người ồn ào ùa vào, ý thức của anh lại chìm vào bóng tối.
Lần nữa tỉnh lại, căn phòng tĩnh lặng như tờ.
Gió mùa hè ấm áp lùa qua khe cửa sổ, rèm cửa khẽ đung đưa, mọi thứ dường như chìm trong sự yên bình của buổi trưa.
Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng cửa phòng khẽ động, tiếng bước chân dừng lại ngay cửa, như đang dò xét điều gì.
Có gì đó không ổn.
An Lạc Ngôn nằm ngửa, giả vờ như đang ngủ. Anh không mở mắt, chỉ âm thầm tích lũy sức lực.
Bên ngoài cửa phòng bệnh, tiếng bước chân và tiếng lẩm bẩm khe khẽ vang lên.
"Má nó, mạng cậu ta đúng là lớn thật, ngã từ trên cao như vậy mà vẫn không chết?"
"Cậu bạn à, đừng trách tôi, thời buổi này kiếm tiền khó lắm..."
Tiếng bước chân ngày càng gần, thần kinh toàn thân An Lạc Ngôn căng như dây đàn. Máu lưu thông nhanh chóng giúp anh giành lại quyền kiểm soát cơ thể, mọi giác quan được đẩy lên mức cao nhất.