“Không… Đừng… Buông ra… Mau buông ra…”
Một cô gái toàn thân nhếch nhác, quần áo xộc xệch vùng vẫy muốn lao về phía trước, nhưng lại bị người khác giữ chặt. Dù giãy giụa thế nào cũng không thể tiến thêm một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông trước mặt bị một lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào l*иg ngực, chậm rãi ngã xuống.
"Không… Chung Tư Thần…"
Chung Tư Thần gắng gượng mở mắt, ánh nhìn kiên cường hướng về phía cô gái đang bị giữ chặt, giọng nói khẽ khàng nhưng vẫn mang theo chút hơi ấm cuối cùng: "Xin lỗi, có lẽ… anh không thể giữ lời hứa nữa rồi…"
Cô gái nhìn thấy đôi môi Chung Tư Thần mấp máy thì như bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, đột nhiên bùng phát sức mạnh. Cô gạt phăng những kẻ đang giữ mình, điên cuồng lao về phía anh, ôm chặt lấy thân thể đầy vết thương.
"Tư Thần, không… Em có thể cứu anh, em nhất định có thể cứu anh…" Cô run rẩy nói, vội vã kích hoạt dị năng hệ Mộc trong cơ thể để trị thương cho anh. Nhưng vì trước đó đã dốc cạn sức lực, lúc này dù cố gắng thế nào, cô cũng chẳng thể tạo ra nổi một tia sáng hồi phục.
Chung Tư Thần cố hết sức giơ tay, nắm lấy bàn tay đầy vết thương của cô. Hai ngón tay của cô đã bị chặt đứt, những vết thương chi chít khiến anh đau lòng đến nghẹn lại. Anh cất giọng trầm thấp nhưng đầy dịu dàng: "Tiểu Chanh Tử… Đừng cố nữa… Anh biết rõ tình trạng của mình… Khụ… khụ…"
Anh vừa nói vừa ho ra từng ngụm máu đỏ tươi.
Khương Hoài lập tức vươn tay lau vết máu nơi khóe môi anh, giọng nói run rẩy: "Tư Thần… Không sao đâu… Không sao đâu… Em nhất định có thể cứu anh…" Không rõ là cô đang an ủi anh hay tự thuyết phục chính mình.
Nhưng Chung Tư Thần biết rõ, sinh mạng của anh đã đi đến hồi kết.
Vừa rồi khi đối đầu với con zombie cấp năm, dị năng của anh chỉ mới đạt đến cấp bốn. Dù đã liều mình gϊếŧ chết nó, nhưng anh cũng đã cạn kiệt sức lực. Nếu không phải vì thế, anh đã không bị đánh lén rồi lãnh trọn nhát dao xuyên qua l*иg ngực.
Anh muốn đưa tay chạm vào gương mặt Khương Hoài lần cuối. Nhưng còn chưa kịp chạm đến, mí mắt đã nặng trĩu như có đá đè xuống, chậm rãi khép lại. Cánh tay đang vươn ra cũng bất lực rơi xuống, nặng nề đập vào mặt đất lạnh lẽo.
Khương Hoài kinh hoàng muốn đỡ lấy tay anh, nhưng lại chậm một bước. Nhìn chiếc vòng tay bằng dây leo mà cô đã tự tay đan cho anh giờ đây bị đứt lìa, cô như chết lặng.