Đám Phu Lang Luôn Muốn Cưỡng Chế Ái Ta

Chương 4: Trong thôn này, chỉ có năm phu lang của Mạnh gia là đẹp nhất

Từng tiếng đập cửa vang lên dồn dập.

"Mạnh gia tiểu phu lang, mau mở cửa cho Hà tỷ nào! Ta muốn vào nhìn mặt Khanh Hòa muội tử lần cuối đây!"

Vương Hà vừa nói, vừa ghé sát tai vào cửa lắng nghe.

"Đa tạ ý tốt, nhưng bây giờ trời đã tối. Huynh đệ chúng tôi không tiện tiếp khách, phiền ngươi ngày mai hãy đến."

"Đại Lang, mở cửa ra nào! Ta với Khanh Hòa muội tử là tỷ muội lâu năm. Sao? Còn không tin ta sao? Mau mở cửa! Ta biết Khanh Hòa muội tử đã không còn, các ngươi năm huynh đệ chắc cũng không dễ sống. Ta còn mang theo chút bạc đây, ít nhất cũng giúp các ngươi cầm cự qua ngày…"

Trong phòng vẫn không có ai lên tiếng.

"Ngoài này trời lạnh lắm. Hay là mở cửa cho ta vào uống một ly nước ấm đi. Uống xong ta sẽ đi ngay, Đại Lang…"

Dứt lời, Vương Hà thấy bên trong nhà vẫn không mở cửa, khuôn mặt béo tròn thoáng sầm xuống.

"Ta đã nói hết nước hết cái, xem ra các ngươi thật sự không biết điều. Đúng là thứ không biết xấu hổ. Còn đứng đó làm gì? Đập cửa cho ta! Để xem đám tiểu xướng phu này còn dám cứng đầu với lão nương hay không!"

Bên ngoài, Vương Hà và Chu Thúy Thúy tức giận đến mức không màng đến động tĩnh lớn có thể đánh thức cả thôn, cùng nhau hợp lực đập mạnh vào cửa.

Phanh!

Cánh cửa gỗ vốn đã cũ nát cuối cùng không chịu nổi cú va đập mạnh mẽ, đổ sập xuống.

Dưới ánh trăng nhàn nhạt, Vương Hà và Chu Thúy Thúy thấy rõ cảnh tượng trong phòng. Hai người kinh ngạc đến mức quên luôn cả thi thể của Mạnh Khanh Hòa nằm giữa nhà.

Đây chính là "hoa giữa vườn khoe sắc, dưới trăng thưởng mỹ nhân".

Vương Hà nhìn năm huynh đệ, càng nhìn càng thấy động lòng. Trong thôn này, chỉ có năm phu lang của Mạnh gia là đẹp nhất.

Dù có hơi gầy yếu nhưng vẫn không ảnh hưởng đến dung mạo. Mạnh Khanh Hòa đúng là sướиɠ không biết đường hưởng, một kẻ vô dụng, chỉ biết suốt ngày lêu lổng cờ bạc.

Thẩm Dịch Thần nắm chặt gậy gỗ trong tay, kéo các huynh đệ lùi lại một bước, tạo khoảng cách với hai người trước mặt.

Nhìn Vương Hà với ánh mắt đầy tàm da^ʍ, hắn nhíu mày, lạnh giọng nói: "Vương Hà, thê chủ nhà ta vừa mới qua đời, thi thể còn chưa lạnh. Các ngươi dám vũ nhục chúng ta, không sợ nàng hóa quỷ về tìm ngươi sao?"

"Hừ! Con nghiện bài bạc đó ngoài đánh bạc ra thì biết làm gì nữa? Nói cho các ngươi biết, lúc còn sống nàng ta còn định bán hết các ngươi vào kỹ viện nam phong để đổi lấy bạc. Nếu không phải ta khuyên can, các ngươi nghĩ mình còn có thể đứng ở đây sao? Ngoan ngoãn nghe lời ta, ta sẽ bảo vệ cho các ngươi!"