Thư ký Trương nhìn kỹ, chỉ thấy dĩa thức ăn này bài trí thật đẹp mắt, những hạt đậu Hà Lan tròn vo giống như những viên lục mã não, cải trắng điểm xuyết màu đỏ của cà rốt, nấm hương kia nhìn cũng biết là nguyên liệu hảo hạng nhất, tất cả đều được bao phủ một lớp nước sốt hấp dẫn.
Anh gắp một miếng nấm hương cho vào miệng, đầu lưỡi vừa chạm vào, trong nháy mắt, toàn bộ vị giác đều được đánh thức, nhấm nháp lớp nước sốt lôi cuốn trên thân nấm, cảm giác tươi ngon len lỏi giữa đầu lưỡi và hàm răng, nhẹ nhàng cắn một miếng, đầu óc như bay tới tận núi rừng vời vợi, hương vị đầy tinh khiết và quyến rũ!
Mỹ vị chính là đây! Ngon đỉnh!
Thư ký Trương xưa nay nếm thức ăn chỉ thử một miếng nay lại hăng hái gắp thêm một cây cải trắng, nấm hương đã ngon như thế khiến anh tò mò muốn nếm thêm nguyên liệu khác, ai ngờ một nếm lại là kinh hỉ, sau đó lại gắp một đũa cà rốt, còn ăn thêm mấy miếng đậu Hà Lan.
Đây là một món ăn đầy đủ hương vị của núi, rừng, gió và cả ánh mặt trời.
Anh cảm giác những món đã ăn trong suốt 28 năm qua đều lu mờ! Trương Tân Duy từ xưa tới nay chưa từng ăn qua món rau xào nào ngon như vậy!
Thư ký Trương vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn gắp thêm một miếng rồi lại một miếng nữa, mãi đến khi thấy cạn dĩa rồi mới phát giác mình thất thố. Anh giả vờ ho nhẹ một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên đánh giá vị chủ nhân của món ăn này.
Đập vào mắt chính là một khuôn mặt trắng nõn thanh tú, có phần hơi trẻ con, khóe miệng vương nụ cười.
Là do cậu ấy chế biến sao? Trẻ thế này à?
Thư ký Trương ngẩn người.
Anh còn tưởng rằng người làm ra loại mỹ vị cực hạn này sẽ là một vị đầu bếp có thâm niên chứ.
Trong lúc anh quan sát cậu thanh niên thì cậu cũng đang dùng đôi mắt trà nâu chăm chú nhìn vào mình.
“Tên.”
“... Rau xào.”
“Khụ, tôi hỏi tên của cậu á, cậu tên gì?”
“À à,” Thanh niên xấu hổ đỏ mặt: “Tôi tên là Kỷ Du.”
Kỷ Du à, anh thầm ghi nhớ.
“Chúc mừng cậu đã vượt qua vòng thi thứ nhất, bây giờ xuống dưới chờ một lúc rồi chuẩn bị cho lần thi tiếp theo.”
Nghe vậy, đôi mắt cậu sáng vài phần, hơi cúi người cảm ơn, vui sướиɠ đáp: “Vâng, cảm ơn anh.”
Thư ký Trương gật đầu với cậu, sau đó tiếp tục công việc nếm thử của mình. Tuy nhiên, anh không thể nếm được hương vị của món ăn ngon, miệng anh đầy ắp vị ngon của món rau xào theo mùa đơn giản vừa nãy.
Dư vị vô cùng tuyệt hảo.
Làm sao có thể ăn qua những món ăn bình thường sau khi được nếm mỹ vị cực phẩm như thế chứ?
Vì vậy, rất nhanh sau đó, một nhóm người đã bị loại.
Gần trưa, chỉ còn lại mười hai đầu bếp trong số hơn một trăm người tham gia.
Thư ký Trương gọi mọi người lại và giải thích quy tắc của vòng thi thứ hai.
“Vòng thứ hai sẽ do đích thân tổng tài của chúng tôi giám sát. Mỗi người sẽ chuẩn bị hai món ăn, chay mặn đều được. Các bạn sẽ được chuẩn bị trong vòng nửa tiếng.”
Tổng tài đích thân giám sát, vậy là rất nhanh cậu sẽ được gặp Nam Đình Lệ sao?
Kỷ Du vuốt ve viên ngọc bội hình hồ lô đeo trên cổ, khóe môi gợi lên nụ cười, đôi mắt sáng lấp lánh, lập lòe sự kích động và chờ mong.
“Xin hỏi bạn có cần tôi giúp lấy nguyên liệu gì không?”
Trong bếp, phục vụ lễ phép hỏi Kỷ Du.
“Cảm ơn nha nhưng không cần đâu, tôi tự đi lấy ạ.”
Vì để tiết kiệm thời gian, thường các đầu bếp đều sẽ phân phó cho phụ bếp hoặc trợ thủ làm những việc không cần kỹ năng và tốn thời gian, chẳng hạn như lấy nguyên liệu. Tất nhiên, cũng có những người không tin vào phán đoán của người khác và sẽ tự mình lựa chọn những thứ đáp ứng tốt nhất mong đợi của họ.
Người phục vụ đương nhiên cho rằng người thanh niên trước mặt mình thuộc nhóm sau nên khéo léo đưa cho cậu giỏ đồ ăn.
“Vậy có yêu cầu gì cần tôi giúp nữa không?”