Đêm xuân hôm ấy vừa ẩm ướt vừa lạnh lẽo, trên tờ lịch mới chỉ vừa qua Lập Xuân. Nói là mùa xuân đã đến, nhưng cảnh vật vẫn còn nguyên dáng vẻ của mùa đông.
Cái lạnh ngấm vào từng hơi thở, len lỏi vào xương cốt, buốt giá vô cùng.
Bên bờ hồ Tây Tử, những cành mai xuân bung nở giữa trời giá rét, những bông hoa đỏ thắm hé nở trên cành, kiều diễm như tâm hồn thiếu nữ vừa mới bước vào độ chín muồi, đung đưa trong làn gió đầu xuân.
Sầm Vũ vô tình nhận được một công việc làm người mẫu xe trong ba ngày tại một triển lãm ô tô quốc tế ở Tây Thành.
Công việc này cô không thông qua bất kỳ người đại diện nào trong giới để nhận, mà tự mình tìm thấy trên mạng.
Trên một diễn đàn dành cho người đam mê xe đua có tiếng trong ngành, có người tùy tiện đăng một bài viết:
[Thiếu người mẫu xe đứng quầy tại triển lãm xe xuân Tây Thành. Mau tới đây nào, tiểu tiên nữ! Yêu cầu: có trách nhiệm, không kén chọn, dáng chuẩn, mặt xinh, tuyệt đối không có suy nghĩ bậy bạ. Làm xong một ngày thanh toán một ngày, bao ăn ở. Chi tiết trao đổi qua điện thoại, thông tin liên hệ như sau…]
Sầm Vũ lập tức gọi theo số liên hệ trong bài đăng, rất muốn nhận công việc này.
Vì sắp đến ngày nhập học mà học phí đại học của cô vẫn chưa có cách giải quyết.
Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, giọng nói mềm mại của cô vang lên: “Alô?”
Chỉ một chữ “alô” mềm mại và ngọt ngào truyền qua đầu dây, như thể cô vừa thi triển một loại ma pháp thần kỳ, khiến cô lập tức trở thành người mà đối phương mong đợi.
Người bên kia nghe thấy giọng nói e dè, mềm mại của cô gái, có chút vui vẻ hỏi: “Em bao nhiêu tuổi? Ở đâu? Trước đây có kinh nghiệm làm công việc này chưa? Số đo ba vòng thế nào? Nếu tiện thì gửi trước một tấm ảnh che mặt để tôi xem thử.”
Người này là nam, giọng nghe có vẻ còn trẻ, ngữ điệu rất dứt khoát, vừa nghe đã biết không phải kiểu người thích dài dòng.
Vừa mới tiếp xúc đã hỏi ngay số đo ba vòng của con gái, có vẻ không được lịch sự cho lắm.
Nhưng mà… người ta đang tuyển người mẫu đứng quầy trong triển lãm xe quốc tế, không hỏi ba vòng thì chẳng lẽ hỏi về tam quan sao?
Sầm Vũ bình tĩnh trả lời: “Năm nay em 21 tuổi, người Hàng Châu, đã từng làm qua rồi. Ảnh và số đo ba vòng em sẽ gửi tin nhắn ngay, nếu phù hợp mong anh báo cho em sớm, em sẽ đến trước chuẩn bị.”
“À, được. Thù lao cho công việc này như thế này, em xem có chấp nhận được không?” Người đàn ông báo ra một con số không tệ.
“Được.” Sầm Vũ đồng ý ngay.
Trong đầu cô chỉ nghĩ đến chuyện sắp nhập học, tìm một công việc có thể kiếm tiền nhanh và trong giới hạn cô chấp nhận được là điều cấp bách nhất lúc này.
Chưa đến vài phút sau, người đàn ông trẻ tuổi kia đã vội vàng gọi lại cho Sầm Vũ.
Anh ta đã xem ảnh cô gửi qua tin nhắn, như thể vừa nhìn thấy một tiên nữ giáng trần, da trắng mịn màng, dáng người uyển chuyển, vòng eo thon thả như cành liễu lay động.
“Trời đất ơi! Nếu em thật sự đến, tôi sẽ trả ba nghìn một ngày!” Khi nãy trong điện thoại anh ta chỉ báo giá một nghìn năm trăm một ngày.
Rõ ràng là bị vóc dáng của Sầm Vũ làm cho kinh ngạc. Anh ta đã gặp không ít người mẫu xe, nhưng chưa từng thấy ai có thể khiến anh ta chỉ cần nhìn ảnh mà tim đập mạnh đến vậy.
“Em không phải người mẫu chuyên nghiệp, đừng mong đợi quá cao.” Sầm Vũ lên tiếng nhắc nhở trước, thực ra cô vẫn đang học đại học, không phải một người mẫu chuyên nghiệp. Chỉ khi nào thiếu tiền, cô mới chịu ra ngoài lộ diện để kiếm chút tiền nhanh chóng.
“Không sao, chỉ cần em chịu đến, chắc chắn số xe mà nhà phân phối bán ra sẽ tăng thêm vài chiếc. Tôi sẽ gửi địa chỉ triển lãm xe và chỗ ở cho em, đến nơi thì nói với họ là em do Tiêu Ký tìm đến. Nhớ kết bạn WeChat với tôi, dùng số này luôn. À đúng rồi, gửi ảnh chứng minh thư của em cho tôi nữa.”
Sầm Vũ cúp máy, lập tức kết bạn WeChat với người tên Tiêu Ký này.
Ảnh đại diện của anh ta là một bức hình chụp bên cạnh một chiếc xe thể thao Bugatti Veyron màu đỏ rực.
Người trong ảnh khá điển trai, khuôn mặt cương nghị, mắt sáng như sao, vai rộng chân dài, khí chất cao quý. Nhìn qua cũng biết là một công tử nhà giàu vừa có tiền vừa có quyền, lại có địa vị.
Những người như anh ta thường xuyên lượn lờ trên các diễn đàn đua xe trên mạng, có người bàn chuyện xe cộ, có kẻ hẹn thi đấu, có kẻ tán gái, có người làm ăn, cũng có kẻ chỉ đơn thuần vào gϊếŧ thời gian.
Sầm Vũ lên mạng tìm kiếm tên Tiêu Ký, lập tức xác nhận anh ta không phải kẻ lừa đảo.
Bởi vì triển lãm xe hơi lần này ở Tây Thành chính là do công ty kinh doanh nhập khẩu ô tô quốc tế của gia đình anh ta đứng ra tổ chức.
Thiếu gia Tiêu Ký của Tây Thành, đua xe giỏi, gia thế tốt, ngoại hình đẹp, thậm chí ngay cả học vấn cũng là cử nhân khoa Quản trị kinh doanh của Đại học Yale, Mỹ.
Sầm Vũ không ngờ mình chỉ tùy tiện lên diễn đàn đua xe tìm một công việc làm thêm, vậy mà lại gặp ngay một vị thiếu gia nhà giàu.
Nhưng thực ra, cô không thích kiểu thiếu gia nhà giàu cho lắm.
Với cô mà nói, chuyện này cũng chẳng thể xem là một cuộc gặp gỡ lãng mạn.
Sau khi thêm WeChat của Tiêu Ký, nói xong những điều cần nói rồi chẳng buồn liên lạc với anh ta nữa.
…
Sắp xếp xong xuôi chuyện đến Tây Thành làm việc, Sầm Vũ ra khỏi phòng thu dọn quần áo, chuẩn bị hành lý để lên đường.
Trong phòng khách vẫn còn bày những viên kẹo và quýt ngọt chưa ăn hết từ Tết, ghế sofa và tủ TV được dọn dẹp sạch sẽ không chút bụi bẩn.
Dì nhỏ Phùng Yến Trân của cô đang ngồi ở góc phía đông chơi mạt chược với mấy người phụ nữ cùng tuổi. Những người phụ nữ trung niên này sống lâu trong khu dân cư chật hẹp, miệng lưỡi sắc bén lắm
Vừa thấy Sầm Vũ đi ra, lập tức nhao nhao lên bàn tán: “Chậc chậc, Yến Trân này, cháu gái chị chớp mắt cái đã lớn thế này rồi, ngày trước theo chị từ Lệ Huyện chuyển đến đây mới mười tám tuổi nhỉ?”
“Giờ học năm mấy rồi? Tôi nhớ là sang năm là tốt nghiệp đại học rồi phải không?”
“Có bạn trai chưa thế? Sao trông con bé này xinh quá vậy. Cái làn da này, ôi chao, mịn màng như đậu hũ.”
“Đậu hũ gì mà đậu hũ, phải nói là sữa tươi, trắng nõn thế kia mà!”
“Ui chao, rốt cuộc là sữa tươi trắng hơn hay đậu hũ trắng hơn đây?”
“Đôi mắt cũng linh động, dáng người cũng đẹp nữa, như người ta hay nói ấy, ngực đầy eo thon chân dài, tỷ lệ hoàn hảo, hợp làm người mẫu lắm.”
Mấy người phụ nữ trung niên vừa đánh mạt chược vừa tám chuyện, vốn dĩ đã cạn đề tài, giờ thấy Sầm Vũ ra khỏi phòng lại có chuyện để tám, trong phút chốc toàn bộ câu chuyện đều xoay quanh cô.
“Vũ Vũ nhà tôi giờ đang học năm ba kỳ hai rồi, ngành Thiết kế nghệ thuật ở Đại học Hàng Châu.” Phùng Yến Trân nhìn quân bài trên tay, lười biếng đáp, không thích nghe bạn chơi bài khen cháu gái mình xinh đẹp, dáng chuẩn.
Nếu họ khen con bé học giỏi, thông minh gì đó, thì Phùng Yến Trân mới thấy vui tai.