Cái nóng như thiêu đốt ở tháng mười Giang Thành vẫn còn quanh quẩn, ngay cả làn hơi lạnh phả ra từ điều hòa trong nhà hàng tư nhân cũng không thể xua tan hết cái oi bức ngột ngạt.
Đã giữa trưa, lại thêm men rượu trắng cay nồng rót vào dạ dày khiến cả thể xác lẫn tinh thần người ta đều rã rời, nặng trĩu.
Tang Diệc nghiêng ly cạn đáy, khóe môi nở nụ cười gượng gạo: "Vương tổng, tôi xin phép cạn ly, ngài cứ tự nhiên."
Vương tổng liếc nhìn cái ly đã cạn và cả chai rượu trống không, khoanh tay tựa lưng vào ghế, khóe môi hơi nhếch lên: "Tửu lượng của cậu Tang dạo này càng ngày càng tốt đấy."
Tang Diệc cố nuốt ngược cơn cuộn trào trong dạ dày, gượng cười cầm ấm trà trên bàn rót thêm trà cho Vương tổng: "Làm cái nghề này, không giỏi cũng phải cố."
Người đại diện trong giới giải trí đấu đá với nhau bằng khả năng ứng xử khéo léo, một cái dạ dày sắt đá, cùng với... một cái mặt dày.
Ánh mắt Vương tổng lướt từ trên xuống dưới, đánh giá cậu tỉ mỉ.
Gương mặt đẹp trai không giấu được vẻ phong trần, chiếc áo thun và quần jean rẻ tiền để lộ vòng eo săn chắc và đôi chân dài khiến người ta chỉ muốn lột sạch ra ngắm nghía.
Tuổi trẻ sức dài vai rộng thế này, chắc chắn sẽ mang lại kɧoáı ©ảʍ tuyệt vời.
Tang Diệc chỉ cảm thấy sau lưng nổi lên một tầng da gà gai ốc, thầm rủa một tiếng.
"Thật ra cậu còn quyến rũ hơn cái thằng Đồng Gia Nhiên kia nhiều." Vương tổng nhìn cậu, ánh mắt đầy ẩn ý.
Tang Diệc nhìn quầng thâm tím bầm trên mắt tên béo chết tiệt này, gượng cười: "Vương tổng quá khen rồi."
Đồng Gia Nhiên là thành viên nhóm nhạc nam dưới trướng Tang Diệc, cả nhóm có bốn đứa nhóc, chưa đến hai mươi tuổi đầu.
Tên gay già trong nhà có vợ có con có cả cháu này lại để mắt đến Đồng Gia Nhiên, dám sờ soạng mông cậu ta, sau đó bị nhóm trưởng Giang Lâm cho một trận nhừ tử, mấy ngày rồi mà quầng thâm tím bầm trên mắt tên béo chết tiệt này vẫn chưa tan hết.
Tên gay già còn định nói gì đó, Tang Diệc vội đứng dậy, tay ôm bụng: "Vương tổng, tôi xin phép đi vệ sinh một lát."
Ọe...
Tang Diệc chống tay vào bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Trợ lý Tiểu Kỷ theo vào đưa chai nước khoáng cho cậu.
Tang Diệc nhận lấy súc miệng.
"Diệc ca, anh không sao chứ?" Tiểu Kỷ lo lắng hỏi.
Tang Diệc lắc đầu, vịn tay Tiểu Kỷ đứng dậy đến bồn rửa tay vốc nước rửa mặt, rồi tựa vào đó nghỉ ngơi.
Cậu lấy một điếu thuốc trong túi quần ra ngậm, Tiểu Kỷ lấy bật lửa ra định châm cho cậu.
Tang Diệc nghiêng đầu tránh đi: "Không hút, chỉ ngậm lấy mùi thôi."
Tiểu Kỷ cất bật lửa, mặt mày ủ rũ: "Diệc ca, chuyện này e là không xong rồi."
Giang Lâm đánh Vương tổng, Vương tổng chỉ buông một câu, toàn bộ hoạt động của nhóm đều bị đình chỉ.
Ý của tổng giám đốc Lý là hoặc là giải ước với Giang Lâm và Đồng Gia Nhiên, hoặc là để Đồng Gia Nhiên chịu chút thiệt thòi hầu hạ Vương tổng cho ông ta nguôi giận.
Nhưng Diệc ca không chịu, nói để cậu ấy nghĩ cách.
Còn cách nào nữa chứ?
Cái giới này là vậy, đắc tội đại gia thì sự nghiệp coi như xong.
Tiểu Kỷ đột nhiên trợn to mắt: "Diệc ca, anh không định bán thân đấy chứ?" Vương tổng là gay, mà còn là loại trên dưới đều được, so với cái loại trắng trẻo như Đồng Gia Nhiên, lão già đó có lẽ thích Diệc ca của họ hơn.
Tang Diệc đá một cái, Tiểu Kỷ nhanh nhẹn né tránh, rồi cười gượng.