“Lâm Lạc Yên, dậy nhanh lên, con sắp muộn rồi kìa!” Mẹ Lạc hét lên.
Lâm Lạc Yên bừng tỉnh khỏi giấc mơ, lau nước miếng. Vừa thấy đồng hồ báo thức, má ơi, 7 giờ!
Lâm Lạc Yên nhanh chóng mặc quần áo, đánh răng, lau mặt. Tóc cũng chưa chải liền vội vã chạy xuống lầu.
Trong miệng cô ngậm bánh mì và cầm lấy bình sữa bò trên bàn.
“Mẹ ơi, con đi đây!”
Hôm nay là lễ khai giảng của trường.
Lâm Lạc Yên vội vàng chạy đến cổng trường, nhìn biển hiệu “Trường trung học phổ thông số 1 Hằng Hàn” thì dừng lại một chút, vài tháng nữa cô sẽ rời khỏi ngôi trường này. Trong lòng cô ngần ngại không dám tiến lên, bởi vì hội học sinh ở trước cổng trường đang ghi chép những người đến muộn đã gọi cô nhanh lên.
“Bạn học, nếu bây giờ bạn không vào thì sẽ muộn đấy…”
“Được rồi…”
Lâm Lạc Yên đi vào lớp 12A6. Mặc dù cô không đến trường muộn nhưng lại vào lớp muộn. Cô giáo Ngô nhìn Lâm Lạc Yên đứng ở cửa lớp.
“Bạn học Lâm, ngày đầu tiên mà đến muộn thì không tốt lắm đâu.”
Lâm Lạc Yên gãi gãi đầu: “Xin lỗi cô, lần sau em sẽ không làm vậy nữa!”
Cô giáo Ngô gật gật đầu: “Vào đi.” Tiếng cười vang lên khắp lớp.
Tống Phi Sinh còn rống lên một câu: “Lâm Lạc Yên ngày đầu tiên đi học mà đến muộn, sau này cậu còn muốn làm gì nữa! Ha ha ha…”
Lâm Lạc Yên chỉ có thể trợn mắt nhìn cậu ta, vừa vào đã thấy không có chỗ nào để chọn, chỉ có một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Bên cạnh là một nam sinh đang nằm trên bàn học để ngủ, cảm giác không giống bạn học cũ cho lắm. Lâm Lạc Yên đi tới, phát hiện nam sinh này đang chắn đường.
Vốn dĩ cô muốn lặng lẽ lách qua, không muốn quấy rầy giấc ngủ của người khác, nhưng mà… Lâm Lạc Yên hít sâu một hơi, mặt mỉm cười, vỗ vỗ bả vai nam sinh. Nam sinh ngẩng đầu lên liếc nhìn cô, ánh mắt chăm chú.
Lâm Lạc Yên suy nghĩ, bạn học này sao lại nhìn chằm chằm cô như vậy làm gì?
Cô run rẩy mở miệng: “Bạn… Bạn học, cậu có thể cho tôi qua một chút không?”
Nam sinh không nhúc nhích, vẫn nhìn cô.
Cô giáo nói: “Lục Từ Niên, em tránh đường để cho bạn học Lâm đi qua đi…”
Lâm Lạc Yên kinh ngạc, Lục, Lục Từ Niên! Trái tim cô đập thình thịch, nhưng ngại đang ở lớp học. Lâm Lạc Yên nhanh chóng ngồi xuống ở bên cạnh Lục Từ Niên.
Cô không có nhận ra anh, nam sinh này thế mà lại là Lục Từ Niên, tính ra, đã 6 năm rồi họ không gặp nhau, nhưng biến hóa này cũng quá lớn đi. Lục Từ Niên khi còn nhỏ có chút hung dữ, hiện tại lại bá đạo như vậy!
Cô không nhìn Lục Từ Niên, không phải vì cô không muốn nhìn, mà là vì cô không dám nhìn.
Tiếng chuông trường vang lên.
“Các bạn học, xếp thành hàng rồi đi theo tiếng nhạc đến sân thể dục nào.”
Mọi người đi theo tiếng nhạc đi về hướng sân thể dục rồi xếp thành hàng.
Người chủ trì lên tiếng: “Lễ khai giảng hiện tại bắt đầu, chúng ta tiến hành nội dung đầu tiên của buổi lễ, kéo cờ và hát quốc ca!”
Quốc ca vang lên: “Đứng lên! Những người không muốn làm nô ɭệ!
…
…
Tiến lên! Tiến lên! Tiến!”
…
…
“Chúng ta tiến hành nội dung thứ năm của buổi lễ, mời bạn Lục Từ Niên lớp 12A6 lên đài phát biểu.” Mọi người bên dưới lập tức phấn khích.
“Trời ơi, đẹp trai quá!”
“Lục Từ Niên, cậu ấy chính là người thi được hạng nhất toàn tỉnh và đỗ vào trường đó sao?”
“Hạng nhất, sao lại ở lớp 12A6 vậy nhỉ?”